Thời điểm nửa đêm.
Tạ Kỳ bước vào Phượng Minh Hiên, Tạ Hành đã tắm rửa thay y phục. Sau khi mùi máu tanh nồng nặc nhạt đi, hắn dường như lại khôi phục thành vị quý công tử nhàn rỗi chỉ biết thưởng hoa đấu cỏ.
Chỉ là đến giờ này hắn vẫn chưa ngủ, tựa vào sập gỗ, tay cầm một chén rượu với ánh mắt thâm trầm. Nghe thấy tiếng sai vặt ngoài cửa chào hỏi Ngũ công tử, hắn mới nâng tay uống cạn chén rượu.
"Trưởng huynh."
Tạ Kỳ cho lui hết sai vặt xung quanh, một mình đi vào trong, cung kính vái chào rồi đi thẳng vào vấn đề: "Đệ muốn xin trưởng huynh giúp đệ giết một người."
"Đệ nói cái gì?"
Thiếu niên cẩm y đang nửa tựa trên sập mềm bỗng ngồi dậy, ánh mắt rực cháy nhìn vị đường đệ trước mặt.
Người trong Tạ phủ ai nấy đều nói Ngũ công tử tính tình cực tốt, nếu thân thể khỏe mạnh hơn một chút, sau này tu dưỡng cả trong lẫn ngoài, nhất định có thể trở thành bậc danh sĩ nho thánh.
Sắc mặt Tạ Kỳ vẫn bình thường, tiếp tục nói: "Đệ xin trưởng huynh giết kẻ gian đã bắt cóc Ôn cô nương. Nếu hắn không chết, sau này đệ nhất định ngày đêm ăn ngủ không yên."
Tạ Hành chỉ đáp một chữ: "Được."
Người khác có lẽ không biết, nhưng Tạ Hành hiểu rõ nhất, vị đường đệ này của hắn luôn tâm niệm "trời cao có đức hiếu sinh", có Tạ Kỳ ở đó, nhà bếp ngay cả một con thỏ cũng không dám làm thịt.
Tạ Hành nhất thời không biết nói sao với hắn rằng: Ôn cô nương của đệ đã sớm tự mình ra tay đẩy kẻ gian đó xuống vách đá rồi, giờ hắn sống hay chết còn chưa biết được.
Nhưng có thể khẳng định, kết cục của kẻ đó tuyệt đối không tốt lành gì.
Đứa đệ đệ ngốc này, vẫn cứ tưởng Ôn cô nương chỉ là một nữ tử yếu đuối chỉ biết khóc lóc sướt mướt.
Ngoài cửa, sai vặt vội vã chạy tới báo: "Tam công tử đã về."
Tạ Huyền ngay sau đó xách theo một cái bọc màu xám bước vào cửa, mang theo một luồng khí lạnh, trên người cũng dính không ít máu. Hắn vốn quen mặc y phục màu xanh nhạt, nên vết máu này nhìn rõ ràng và nặng nề hơn nhiều so với lúc Tạ Hành trở về.
Tạ gia định cư tại quận Trường Bình gần trăm năm nay, chưa từng có tiền lệ nhiều người bị thương trong một ngày như thế. May mà màn đêm đặc quánh, đám hạ nhân bên dưới hầu hết đã đi ngủ, nên mới không náo loạn lên.
"Tam ca, huynh bị thương sao?" Tạ Kỳ giật mình, đưa tay định bắt mạch cho Tạ Huyền.
"Không sao, không phải máu của ta." Tạ Huyền không để hắn bắt mạch, khựng lại một chút rồi hỏi: "Ôn cô nương thế nào rồi?"
Tạ Hành nói: "Đêm nay mưa lớn, sấm sét không dứt, Ôn cô nương lại vừa kinh sợ xong. Đệ không có ở trong viện, sợ là muội ấy sẽ không ngủ được đâu."
"Đệ về trước đây."
Tạ Kỳ nhìn hai người một cái. Các trưởng huynh đều hiểu rõ cách xử lý chuyện này thỏa đáng hơn hắn, những việc đao kiếm máu me họ đều không muốn cho hắn biết. Tạ Kỳ trong lòng hiểu rõ, lập tức rời khỏi Phượng Minh Hiên.
Tạ Huyền đặt cái bọc màu xám lên bàn, trực tiếp mở ra, lộ ra bên trong một khối ấn hình vuông lớn chạm khắc bàn long: "Vẫn chưa tìm thấy thi thể của kẻ gian, nhưng phát hiện cái bọc này vướng trên dây leo nơi vách đá, chắc là do hắn đánh rơi."
Tạ Hành nghiêm mặt nói: "Ngọc tỷ?"
Đến vật quý giá nhường này còn mang theo bên người, thân phận kẻ gian đó, kiểu gì cũng là hoàng thân quốc thích.
Tạ Huyền cầm Ngọc tỷ lên, ngón tay mơn trớn vết nứt ở góc phải, nói: "Sử ký Đại Yến có ghi chép, góc trên bên phải của Ngọc tỷ có vết nứt. Đây không phải đồ giả, là thật."
Hai huynh đệ nhìn nhau, đều không thấy chút hoảng loạn nào trong mắt đối phương.
Quận Trường Bình bỗng gặp tai họa bất ngờ, Đế kinh xa xôi ngàn dặm, những đấu đá tranh giành bên trong đó đã họa lây đến nơi này. Chắc chắn đã xảy ra đại sự gì đó khiến những quý nhân sinh ra trong nhung lụa này cũng bất chấp ngàn dặm bôn ba chạy trốn.
Thời buổi loạn lạc, ngồi trong nhà tai họa cũng có thể từ trên trời rơi xuống. Khối Ngọc tỷ này xuất hiện đột ngột, chuyện này đã không còn là vụ bắt cóc nữ tử nhà lành bình thường của một tên đạo tặc nữa, muốn phủi tay đứng ngoài cuộc là điều không thể.
Tạ thị nhất tộc năm xưa cũng là quý tộc hô phong hoán vũ, dù đã lui về nơi nhàn tản này trăm năm, con cháu trong tộc tuyệt đối cũng không phải hạng sợ phiền phức.
Tạ Huyền nói: "Trên đường đi ta gặp hai nhóm hắc y nhân, tổng cộng ba mươi mốt kẻ. Những người này một kẻ cũng không được để sống. Nếu có một con cá lọt lưới, đó sẽ là tai họa diệt môn đối với Tạ gia."
Tạ Hành đáp: "Để ta đi dẹp loạn."
Vị trước mắt này còn ác hơn, ngay cả người chết cũng muốn Tạ Hành bồi thêm một kiếm. Nếu Tạ Huyền đích thân đi, chẳng phải còn lôi người ta ra quất xác sao?
Tạ Hành gom cái bọc màu xám lại, ném thẳng cho Tạ Huyền: "Thứ này đệ cứ giữ lấy, trong Tạ phủ này chỉ có đồ đệ giấu là chưa từng có ai tìm ra được."
Tạ Huyền ôm cái bọc sũng nước còn chưa kịp nói gì, thiếu niên cẩm y đã biến mất vào màn đêm mưa tầm tã.
...
Ôn Tửu cả đêm không ngủ được, hễ nhắm mắt lại là thấy khuôn mặt không thể tin nổi của Triệu Phàm. Nàng tự giễu cười một tiếng, quả nhiên lần đầu giết người vừa nhát gan lại vừa thiếu kinh nghiệm.
Căn phòng của Tạ Kỳ ở bên cạnh cũng thắp đèn cả đêm, trong viện chỉ còn lại tiếng mưa đập vào tàu lá.
Có người nhẹ nhàng gõ cửa.
Ôn Tửu cứ ngỡ là Họa Mai không ngủ được lại tới tìm nàng khóc lóc, bả vai đau đến mức không xoay người nổi, nàng đành bất lực nói một tiếng: "Vào đi."
Thế nhưng, tiếng bước chân lại không giống ngày thường...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)