Khi Triệu Phàm rơi xuống vách đá, trong đôi mắt vẫn còn đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn đã đào vong suốt quãng đường dài từ Đế kinh qua hơn nửa lãnh thổ, không chết dưới kiếm của thích khách, không rơi vào cạm bẫy của những mưu sĩ tự phụ nắm chắc phần thắng trong tay, vậy mà lại ngã gục dưới tay của nữ nhân im lìm suốt dọc đường này.
"Ngày sau là khi nào?"
Ôn Tửu đứng trên vách đá, bàn tay vừa đẩy người thu về có chút chậm chạp. Mái tóc dài bị cuồng phong thổi tung bay, máu tươi đầy thân khiến nàng trông như một nữ quỷ. Giọng nói nàng khàn đặc, gần như tự lẩm bẩm: "Nợ máu trả bằng máu là lẽ đương nhiên. Ngươi nợ ta một mạng, thì nên trả lúc ta còn sống."
"Con mụ này điên thật rồi!"
Đám hắc y nhân sắp nhảy bật lên: "Mấy đứa tụi bây theo ta xuống dưới lục soát! Con đàn bà này đã ác độc như thế thì giết luôn cho rảnh nợ!"
Mưa lớn làm nhòa đi tầm mắt, Ôn Tửu ngồi bên mép vách đá. Biết rõ không chạy thoát được, nàng thà giữ sức còn hơn, nàng đưa tay nhìn thanh trường kiếm đang đâm về phía mình, mơ hồ nghĩ: Lại sắp chết sao?
Thế đạo này, muốn sống thật sự quá khó. Hai kiếp đều vì Triệu Phàm mà mất mạng, nghĩ lại thì, hắn nên chết thêm lần nữa mới phải.
Lúc này nàng thầm nghĩ, Tạ gia... đúng là một nơi tốt.
"Ôn Tửu!"
Giọng thiếu niên trầm xuống, hắn trực tiếp dùng bao kiếm hất văng mũi kiếm đang đâm tới nàng, thuận tay quét ngang một đường, đâm xuyên qua người hai tên hắc y nhân.
Máu bắn lên mặt Ôn Tửu, nàng đờ đẫn nhìn Tạ Hành, nhưng cơ thể lại run rẩy không cách nào kiểm soát.
"Đừng sợ."
Tạ Hành đưa tay kéo Ôn Tửu đang ngồi trong vũng bùn đứng dậy, nâng tay áo lau đi nước mưa trên mặt nàng, giọng thấp xuống như sợ làm nàng kinh hãi: "Ta tới rồi."
Những giọt nước trên mặt Ôn Tửu chảy xuống cằm, chậm rãi rơi xuống, chẳng phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt. Trước mắt một mảnh mờ mịt, nàng không nhìn rõ mặt Tạ Hành.
Cộng cả tiền thế lẫn đời này, cũng chưa từng có lần nào nàng chỉ vì nhìn thấy một người, nghe người đó nói một câu mà nước mắt lại rơi không ngừng được như thế.
Tay áo Tạ Hành đã ướt sũng, không còn cách nào, hắn đành dùng tay lau nước mắt cho nàng.
"Khóc cái gì? Lúc nãy đẩy người xuống vách đá muội hào hùng lắm mà, đám cầm đao mang kiếm kia đều bị muội dọa cho ngây người ra rồi đấy."
Thời đại này, quan lớn và kẻ ngồi nơi cao đường đều lấy việc "trói gà không chặt" làm vinh chứ không biết nhục. Phụ nữ lại càng tôn sùng kiểu "cửa đóng then cài". Một người như Ôn Tửu, chẳng nói chẳng rằng đã lấy mạng kẻ gian, mặt không biến sắc tay không run rẩy, đến cả Tạ Hành cũng thấy kinh ngạc.
Vậy mà cô nương này chỉ oai phong được một lát, vừa thấy hắn là đã khóc nhè ngay được.
Tạ Hành vừa một kiếm giết hai người, lúc này đối diện với cô nương như vậy cũng chẳng biết làm sao, đành bất lực nói: "Mắt muội vốn đã to, khóc sưng lên thế này chẳng phải chiếm hết nửa khuôn mặt sao? Như vậy không đẹp đâu, tiểu A Tửu."
Ôn Tửu dùng tay áo lau mạnh lên mặt, thầm nghĩ: Tạ Hành cái tên này đúng là chẳng biết nói đùa gì cả.
"Còn đứng dậy nổi không?"
Bàn tay thon dài trắng trẻo của thiếu niên đưa tới, Ôn Tửu cũng không khách sáo, nắm lấy mượn lực đứng lên. Nhưng cổ chân sưng quá nặng, nàng không đứng vững nổi, cả người đều tựa vào người Tạ Hành.
Y phục sớm đã bị nước mưa làm ướt sũng dán chặt vào da thịt, thân nhiệt của thiếu niên ấm áp quá mức, khiến cơ thể nàng cũng dần dần ấm lại.
"Cái nơi rách nát này sao lắm phiền phức thế! Giết hai đứa này đi rồi xuống dưới tìm tiếp! Lỡ việc đại sự, không đứa nào gánh nổi đâu!"
Đám hắc y nhân vừa định xuống núi tìm kiếm thấy vậy liền vung kiếm giết ngược trở lại. Hơn mười người vây thành bán nguyệt, chiêu thức gần như đồng nhất cùng đánh tới.
Ôn Tửu nghẹn họng, liền thấy trong mắt thiếu niên lặng lẽ dâng lên sát khí. Tạ Hành giật dải băng buộc tóc màu đỏ thẫm trên đầu xuống, phủ lên mắt nàng rồi vòng ra sau tai thắt một nút nhẹ, Ôn Tửu hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Thiếu niên hơi khom người, cõng nàng lên lưng, thấp giọng dỗ dành: "A Tửu ngoan, về nhà rồi hãy khóc."
Mười mấy thanh hung khí đồng loạt lao tới trong mưa lớn, tiếng bước chân chỉnh tề, rõ ràng còn hung hãn hơn cả lúc ra tay với Triệu Phàm. Vị hoàng tử điện hạ kia có thứ mà chủ tử của bọn chúng muốn, lại còn cái thân phận tôn quý vô bì kia nên không giết là tốt nhất. Nhưng cặp thiếu niên thiếu nữ trước mắt này thì khác, đã bị cuốn vào bí mật của nhà đế vương thì buộc phải chết.
Thiếu niên mặc cẩm y cầm trường kiếm trong tay vẫn chưa tuốt vỏ, đối mặt với sự vây công của hơn mười người vẫn mặt không đổi sắc, thong thả tiến bước. Tên cầm đầu hắc y nhân nói: "Ngươi giết con mụ này đi rồi tự sát, may ra chúng ta còn để lại cho ngươi cái toàn thây."
Lời chưa dứt, Tạ Hành đã tuốt kiếm ra, trong nháy mắt đã kết liễu mạng sống của tên cầm đầu. Cái đầu còn chưa kịp ngậm miệng lăn xuống sườn núi, máu tươi phun lên cỏ cây, một màu đỏ tươi lan tỏa.
Thiếu niên thần sắc thản nhiên: "Nơi hoang vu dã ngoại, đúng là chỗ thích hợp nhất để giết người."
Mọi người rúng động, bấy giờ mới nhận ra đường kiếm của thiếu niên này không phải là chiêu thức làm cảnh. Khi bọn chúng ra tay lần nữa đã dùng đến mười hai phần bản lĩnh thực sự.
Ôn Tửu nằm trên vai thiếu niên, mùi máu tanh lan tỏa xung quanh, nhưng trong lòng nàng không hề có một chút sợ hãi nào.
"A Tửu." Tạ Hành thấp giọng gọi nàng, hồi lâu sau mới nghẹn ra được một câu: "Đừng sợ."
Ôn Tửu lạnh đến mức cả người run cầm cập. Thiếu niên lại tưởng nàng bị cảnh tượng giết chóc máu me dọa cho sợ. Che mắt thì đúng là không thấy thật, nhưng nàng đâu phải người chết, tai vẫn nghe thấy, mùi máu tanh nồng nặc thế kia làm sao không ngửi thấy được.
Ôn Tửu bám chặt vào vai thiếu niên, đầu ngón tay trắng bệch: "Giết, một kẻ cũng không được để lại."
Chỉ cần một câu này đã là quá đủ. Ngũ thiếu phu nhân của Tạ gia làm sao có thể là hạng son phấn tầm thường vừa thấy máu đã ngất, nhát gan như chuột cơ chứ?
Tiếc là nàng đang bị bịt mắt nên không trông thấy, trong đôi mắt thiếu niên khoảnh khắc ấy rực rỡ ánh sao, lộ ra tư thái tuyệt diễm.
Tạ Hành nói: "Được." Hắn nhặt lấy một thanh kiếm từ tay một hắc y nhân đã chết hẳn rồi ném ra. Trường kiếm xuyên qua ngực, tên đang bỏ chạy lập tức ngã xuống tử vong.
Ôn Tửu mơ màng, nghe thấy thiếu niên nói: "Có cái công sức truy đuổi ngàn dặm thế này mà không ra tiền tuyến giết địch, lại cứ thích đi làm chó săn cho người ta, chết cũng không đáng tiếc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

