Hai Người Đứng Nhìn Nhau Ở Cửa Một Lúc, Kỷ Giác Xuyên Mới Nhớ Ra Lý Do Ngôn Nghiên Xuất Hiện Trước Cửa Nhà Mình.
Hắn day day mi tâm, xoay người đi vào trong: "Vào đi."
Đi được vài bước, mãi không thấy động tĩnh người phía sau đi theo, Kỷ Giác Xuyên càng nhíu chặt mày, quay đầu nhìn lại.
Ngôn Nghiên đang chật vật đẩy chiếc vali khổng lồ kia, đôi môi mím chặt, dường như đã dùng hết sức bình sinh, nhưng chiếc vali mới chỉ trượt về phía trước được nhất đoạn ngắn.
"..."
Người này ăn gì mà lớn vậy, sao sức lực lại như một con mèo con thế?
Hắn sải bước đi tới, nắm lấy tay cầm trên vali.
Mắt Ngôn Nghiên trợn tròn, muốn ngăn cản hành động của hắn: "Cái vali này nặng lắm, không xách lên được đâu..."
Cậu còn chưa nói xong, Kỷ Giác Xuyên đã xách vali bằng một tay bước đi, trước khi quay người còn nhẹ nhàng liếc cậu một cái.
Ngôn Nghiên sửng sốt một chút mới đi theo. Nhìn Kỷ Giác Xuyên xách vali lên cầu thang nhẹ nhàng như xách một chiếc vali rỗng, đặt vali của cậu lên tầng 2 mà không hề thở dốc.
Chiếc vali này phải hai người mới khiêng lên xe được, vậy mà hắn lại có thể xách bằng một tay lên cầu thang, sức lực này cũng quá khoa trương rồi.
Chắc chỉ cần đấm nhẹ một cái là có thể đánh cậu dính lên tường, cạy cũng không ra mất.
Ngôn Nghiên lầm bầm trong lòng, không chú ý tới Kỷ Giác Xuyên đi phía trước đã dừng lại, đâm sầm vào tấm lưng rắn chắc của hắn.
"Cậu muốn ngủ phòng nào?"
Kỷ Giác Xuyên cảm thấy lưng mình như bị một cục bông va vào, nhẹ bẫng không có chút trọng lượng nào. Nếu không phải nhìn thấy chóp mũi nhỏ nhắn của Ngôn Nghiên ửng đỏ một mảng, hắn gần như tưởng đó là ảo giác của mình.
Ngôn Nghiên đưa tay xoa mũi, nhìn trái nhìn phải, vừa định nói phòng nào cũng được, lại đột nhiên ngậm miệng.
Bình thường ban ngày Kỷ Giác Xuyên đều ở công ty, cơ hội cậu có thể tiếp xúc không nhiều, hai người căn bản không có nhiều thời gian ở chung, e là cho đến lúc kết hôn cũng chẳng gặp nhau được mấy lần.
Chỉ có ngủ chung một phòng với Kỷ Giác Xuyên, cậu mới có cơ hội thực hiện kế hoạch của mình.
Thấy cậu không lên tiếng, chỉ có đôi mắt long lanh nhìn ngó lung tung, Kỷ Giác Xuyên còn tưởng cậu đang nghiêm túc chọn phòng.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi. Vài giây sau, nhìn thấy đôi mắt ngậm sương mù của thiếu niên chớp chớp, vò vò vạt áo: "Em muốn ngủ cùng anh."
Kỷ Giác Xuyên tưởng mình nghe nhầm, sắc mặt hơi trầm xuống: "Cái gì?"
Thiếu niên dường như bị hắn làm cho hoảng sợ, đôi mắt xinh đẹp rụt rè nhìn hắn, nhưng ngoài miệng lại mềm mỏng lặp lại một lần: "... Muốn ngủ cùng anh."
Lần này thì hắn nghe rõ rồi, sắc mặt càng trầm hơn.
Không ngờ con mèo con này gan cũng lớn thật.
Hôm qua còn đăng bài trên mạng nói không thích đối tượng kết hôn là hắn, hôm nay thái độ đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, còn dám đòi ngủ cùng hắn.
Chẳng lẽ người này luôn tùy tiện như vậy, cho dù là người mới gặp vài lần cũng có thể ngủ cùng?
Kỷ Giác Xuyên không nói được cũng không nói không được, hai tay khoanh trước ngực, rũ mắt nhìn cậu: "Hôm qua không phải nói muốn hủy bỏ hôn ước sao, Ngôn phu nhân không đồng ý à?"
Ngôn Nghiên bị nói trúng tim đen, cơ thể cứng đờ.
Nếu để Kỷ Giác Xuyên biết mình không thể hủy bỏ hôn ước nên mới phải chuyển đến đây, thì sau này nếu cậu vẫn biểu hiện giống như pháo hôi trong sách, chắc chắn sẽ bị Kỷ Giác Xuyên nhìn ra manh mối.
Thế là cậu phản ứng nhanh nhạy lắc đầu: "Là em không muốn hủy bỏ hôn ước nữa."
Nói xong, lại cảm thấy mình có chút quá cố ý, xoắn xuýt cắn môi, "Em... Em cảm thấy kết hôn với anh cũng không có gì không tốt."
Nhìn thấy đoạn cổ thon thả lộ ra dưới cổ áo thiếu niên nhuốm 1 tầng ửng đỏ mỏng manh, Kỷ Giác Xuyên không hiểu sao lại nảy sinh chút tâm tư trêu chọc, nhướng mày, "Tại sao?"
Hỏi xong, liền nhìn thấy hàng mi đen nhánh của thiếu niên run rẩy, dường như khó mở miệng.
Hàng mi đó như quét qua tim hắn, khiến trong lòng hắn cũng ngứa ngáy một cái.
Hắn đã quen với việc Ngôn Nghiên luôn chậm nửa nhịp khi trả lời lời hắn, cũng không lên tiếng thúc giục. Hồi lâu sau, nghe thấy cậu mở miệng vừa nhẹ vừa mềm: "Bởi vì anh rất có tiền."
Không ngờ lại là câu trả lời này, sắc mặt Kỷ Giác Xuyên cứng đờ.
Ngôn Nghiên đắn đo hồi lâu mới nghĩ ra câu nói giống nguyên chủ có thể nói ra nhất. Nói xong thấy sắc mặt Kỷ Giác Xuyên không vui, do dự một chút, bổ sung một câu như để an ủi:
"Hơn nữa anh còn rất đẹp trai nữa."
Đây là đang an ủi hắn sao? Khóe môi Kỷ Giác Xuyên mím xuống, không cảm thấy được an ủi chút nào.
Trong nháy mắt hắn cảm thấy hành động vừa rồi của mình giống như đang tự rước lấy nhục, lại cảm thấy mình bị hồ đồ rồi, vậy mà lại hỏi ra câu hỏi như vậy.
Lý do Ngôn Nghiên bằng lòng kết hôn với hắn ngoài tiền ra, còn có thể là vì cái gì?
Hắn không nói thêm gì nữa, xách vali đi đến trước một căn phòng, tay kia đẩy cửa phòng bước vào.
Ngôn Nghiên thấy hắn không nói một lời, còn tưởng hắn đã tức giận, cũng không dám lên tiếng, đi theo hắn đến cửa phòng.
Vốn tưởng Kỷ Giác Xuyên sẽ đưa cậu đến phòng khách, không ngờ đèn trong phòng bật sáng, trước mắt rõ ràng là một phòng ngủ chính.
Cậu đứng ở cửa phòng thò đầu nhìn vào trong. Phong cách của phòng ngủ vô cùng đơn giản, gần như không có đồ đạc thừa thãi, trên giường đặt vài bộ quần áo được gấp gọn gàng, mới có thể nhìn ra chút dấu vết sinh hoạt.
Sự kinh ngạc trên mặt Ngôn Nghiên lóe lên rồi biến mất, không ngờ Kỷ Giác Xuyên lại thật sự đồng ý ngủ cùng cậu.
Kỷ Giác Xuyên xách vali vào phòng, tiện tay đặt sang một bên.
Tuy Ngôn gia đã nói với hắn chuyện sống thử trước hôn nhân từ trước, nhưng hắn đã sớm quên sạch sành sanh, cũng không bảo người dọn dẹp phòng ốc. Dì giúp việc trong nhà làm xong bữa tối đã về rồi, tối nay đành để Ngôn Nghiên ngủ tạm phòng hắn.
Hắn không thích người khác vào phòng mình, nhưng cũng không thể để người ta ngủ trên sô pha. Nếu tiểu thiếu gia về mách lẻo, hắn lại phải phiền phức.
Dù sao đợi ngày mai phòng dọn dẹp xong rồi, sẽ bảo tiểu thiếu gia này đổi phòng.
Hắn cất xong vali đi ra, nhìn thấy Ngôn Nghiên đứng ở hành lang ngoài phòng đợi hắn. Ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên làn da trắng như sứ của cậu, đôi mắt dưới hàng mi dài tròn xoe xinh đẹp.
Tuy hắn luôn không thích chú ý đến ngoại hình của người khác, nhưng không thể không nói, tướng mạo của người này thật sự không chê vào đâu được.
Kỷ Giác Xuyên thu hồi tầm mắt, đi xuống lầu: "Ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ." Ngôn Nghiên đi theo sau hắn, một mạch đi đến phòng ăn.
Trên bàn ăn bày vài món thức ăn, không tính là phong phú, nhưng đầy đủ sắc hương vị, chỉ là bày hơi lâu nên đã nguội rồi.
Kỷ Giác Xuyên ngồi xuống cạnh bàn ăn, khóe mắt nhìn thấy Ngôn Nghiên cũng ngồi xuống bên cạnh mình.
"Không phải ăn rồi sao?" Hắn không quay đầu lại, cầm đũa gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát.
Ngôn Nghiên đặt tay lên đùi, tư thế ngồi ngoan ngoãn, nghe vậy lập tức căng thẳng, "Em không thể ngồi đây sao?"
Động tác gắp thức ăn của Kỷ Giác Xuyên khựng lại, quay đầu nhìn cậu một cái, không nói gì.
Trực giác mách bảo hắn Ngôn Nghiên đang ấp ủ ý đồ xấu gì đó, nên mới giả vờ ngoan ngoãn trước mặt hắn.
Nhưng hắn cũng lười suy nghĩ. Ngôn Nghiên muốn làm gì cũng không liên quan đến hắn, hắn cũng không hề hứng thú với suy nghĩ của Ngôn Nghiên.
Tay áo đột nhiên bị kéo nhẹ vài cái.
Kỷ Giác Xuyên nhướng mày, mang vẻ mặt xem cậu lại muốn làm gì.
"Em có thể ăn cùng không nha?" Ngôn Nghiên ngẩng đầu, đôi môi mềm mại khẽ mở. Góc độ này nhìn qua có chút giống mèo con đang háu đói chờ mớm mồi.
Kỷ Giác Xuyên khó hiểu nhớ lại ngày hôm qua trên xe, người này ôm lấy dạ dày, sắc môi hơi nhợt nhạt.
Coi như là bồi thường đi.
Hắn đứng dậy đi vào bếp rửa bát đũa, đặt trước mặt Ngôn Nghiên.
Thực ra Ngôn Nghiên không đói. Cậu chỉ chú ý thấy trong nhà Kỷ Giác Xuyên không có người làm, nên đoán xem bàn thức ăn này có phải do Kỷ Giác Xuyên tự làm hay không.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này, quấn lấy đòi nam chính công lần sau làm cho mình ăn.
Cậu vừa cân nhắc trong lòng, vừa gắp một đũa rau xanh đưa vào miệng. Nằm ngoài dự đoán, mùi vị lại khá ngon.
Kỷ Giác Xuyên liếc cậu một cái, "Thích ăn gì ngày mai nói với Dì Trương, buổi trưa tôi không về, không cần đợi tôi."
Động tác gắp thức ăn của Ngôn Nghiên khựng lại, lúc này mới nhận ra những món ăn này không phải do Kỷ Giác Xuyên làm.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, người bận rộn trăm công nghìn việc như nam chính công, sao có thể tự mình xuống bếp được.
Ngôn Nghiên bĩu môi, thầm mắng mình ngốc trong lòng.
Thấy cậu đặt đũa xuống, Kỷ Giác Xuyên nhíu mày một cái khó mà nhận ra.
Sức lực như mèo con, khẩu vị cũng nhỏ như mèo con, người này làm sao lớn được đến chừng này vậy.
Hắn đẩy đĩa cá về phía Ngôn Nghiên. Nhận ra mình đang làm gì, sắc mặt hắn có chút mất tự nhiên trong nháy mắt, rất nhanh đã thu tay lại.
Nhưng Ngôn Nghiên đã chú ý tới động tác của hắn.
Cậu đang tự buồn bực vì mình không nhớ được cốt truyện trong sách, luôn phạm phải những sai lầm đơn giản, có chút lơ đãng. Nhìn thấy đĩa cá liền theo bản năng nhăn mũi.
"Cá này nhiều xương quá đi."
Đôi mày xinh đẹp của thiếu niên khẽ nhíu lại, lộ ra một tia ghét bỏ, thoạt nhìn có chút kiều khí, nhưng lại khiến người ta không ghét nổi.
Giọng nói mềm mại không giống như đang bày tỏ sự chán ghét, mà giống như đang làm nũng bảo người ta gỡ xương giúp mình.
Ánh mắt Kỷ Giác Xuyên dừng lại trên mặt cậu, cúi đầu gắp một miếng thịt cá không có xương bỏ vào bát cậu, "Ăn đi."
Kén ăn đến mức này, thảo nào gầy như vậy, hắn xách một tay cũng lên.
Ngôn Nghiên nhìn miếng thịt cá xuất hiện trong bát mà sửng sốt, lại thấy Kỷ Giác Xuyên đang nhìn chằm chằm mình, dường như đang đợi cậu ăn. Tuy không biết tại sao Kỷ Giác Xuyên lại làm vậy, nhưng với tinh thần tốt đẹp không lãng phí lương thực, cậu vẫn ngoan ngoãn ăn hết.
Hắn dẫn người đi từ phòng khách tầng 1 dạo đến tầng 3, lại dẫn người ra sân sau đi một vòng, cũng không để tiểu thiếu gia tìm được một chỗ muốn ở lại.
Đợi dạo xong tất cả mọi nơi, gân xanh trên trán Kỷ Giác Xuyên giật giật, đứng trước cửa thư phòng, mất hết kiên nhẫn.
"Tôi phải làm việc rồi, cậu ưng phòng nào thì tự vào, đồ đạc bên trong có thể tùy ý sử dụng."
Ý tứ chỗ nào mát mẻ thì đi chỗ đó chơi vô cùng rõ ràng.
Nhưng Ngôn Nghiên hiển nhiên không hiểu ý trong lời hắn.
Chỉ thấy cậu vui mừng chớp chớp mắt, nghe lời bước vào thư phòng phía sau hắn, ngồi xuống ghế sô pha bên trong, hai chân trắng ngần khép lại quy củ.
Kỷ Giác Xuyên chưa từng cho người khác vào thư phòng của mình. Bàn tay đặt trên tay nắm cửa trong nháy mắt siết chặt, suýt chút nữa giật tung tay nắm cửa xuống.
Hồi lâu sau, hắn lạnh mặt đóng cửa lại, ngồi xuống trước bàn làm việc.
Ít nhất cũng để tiểu thiếu gia tìm được chỗ muốn ở lại rồi, hắn tự an ủi mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)