Lục Cực Lau Giọt Mồ Hôi Lạnh Lấm Tấm Trên Trán, Khó Xử Nhíu Mày.
Mặc dù không biết tại sao Ngôn Nghiên lại đột nhiên hỏi anh ta câu này, nhưng nghĩ thế nào cũng thấy đây chẳng phải điềm lành gì.
Hơn nữa, nếu Ngôn Nghiên đã cố tình đợi Kỷ Giác Xuyên lên lầu rồi mới hỏi, thì chuyện này chắc chắn là đang giấu giếm Kỷ Giác Xuyên.
Càng nghĩ, hàng chân mày của anh ta càng nhíu chặt, nhất thời không biết có nên trả lời hay không.
"Lục trợ lý, sao vậy nè?"
Ngôn Nghiên thấy vẻ mặt khó xử của anh ta, bèn lo lắng hỏi một câu.
"Không có gì." Lục Cực thu lại vẻ khó xử, mỉm cười với cậu, "Thành phố có giá nhà rẻ hơi khó tìm, để tôi nghĩ xem."
Trong đầu anh ta đang bay số liên tục, suy tính xem nên đối phó với câu hỏi của Ngôn Nghiên thế nào.
Nếu chuyện này thực sự giấu Kỷ Giác Xuyên, thì với tư cách là cấp dưới của Kỷ Giác Xuyên, đương nhiên anh ta không nên giúp Ngôn Nghiên che giấu.
Nhưng anh ta cũng không thể làm ra cái trò chạy thẳng đi mách lẻo với Kỷ Giác Xuyên được.
Lông mày Lục Cực xoắn hết cả vào nhau, biết thế vừa nãy đã không ở lại ăn trưa rồi. Ai mà ngờ được chỉ ăn chực một bữa cơm thôi mà lại phải đối mặt với bài toán hóc búa thế này chứ.
Suy nghĩ một lát, cuối cùng anh ta cũng đưa ra quyết định.
Cứ trả lời câu hỏi của Ngôn Nghiên trước để lấy được sự tin tưởng của cậu, sau đó mới dò hỏi xem tại sao cậu lại muốn tìm một thành phố đáng sống cách xa thành phố A.
Lục Cực giãn mày ra, làm ra vẻ như vừa mới nhớ ra, "Tôi nhớ thành phố J cũng không tồi đâu, đó là một thành phố nhỏ, cách thành phố A khá xa, giá nhà cũng không đắt."
Ngôn Nghiên ghi nhớ lời Lục Cực, khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra chút ý cười, "Cảm ơn Lục trợ lý nha."
"Sao Ngôn thiếu gia lại đột nhiên hỏi chuyện này vậy?" Lục Cực giả vờ lơ đãng hỏi.
"Là do em có một người bạn muốn chuyển nhà, nên em hỏi giúp cậu ấy đó."
Mặc dù biểu cảm của Ngôn Nghiên không có sơ hở gì, nhưng Lục Cực vẫn nhìn thấu cái trò "bịa ra một người bạn" của cậu, trong lòng lập tức giật thót.
Xem ra chuyện này thật sự không ổn rồi.
"Nhắc mới nhớ, tôi có một cậu em họ đến từ thành phố J, căn nhà ở thành phố J của cậu ấy đang chuẩn bị bán, cậu có cần tôi giới thiệu cho bạn cậu không?"
Lục Cực thầm cảm thấy may mắn vì mình thực sự có một cậu em họ đến từ thành phố J, và cậu em họ đó cũng thực sự có một căn nhà đang chuẩn bị bán.
Nếu đến lúc đó Ngôn Nghiên thực sự muốn mua nhà ở thành phố J, ít nhất anh ta cũng có thể biết được vị trí cụ thể, đồng thời đảm bảo được sự an toàn cho Ngôn Nghiên.
Trong mắt Ngôn Nghiên xẹt qua tia vui mừng, cậu gật đầu: "Dạ được nha."
Mặc dù Lục Cực là người của Kỷ Giác Xuyên, nhưng cậu cũng không lo lắng việc Kỷ Giác Xuyên sẽ biết chỗ ở của mình tại thành phố J.
Sở dĩ cậu muốn tìm một thành phố cách xa thành phố A, là vì trong sách, sau khi Kỷ Giác Xuyên đưa cho pháo hôi một khoản tiền khổng lồ, hắn đã bảo pháo hôi cút đi thật xa khỏi thành phố A, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt hắn nữa.
Đến lúc đó cầm được món tiền lớn rồi, cậu chỉ cần lập tức rời khỏi thành phố A, Kỷ Giác Xuyên sẽ không đến tìm cậu gây rắc rối nữa. Thế nên cho dù hắn có biết địa chỉ của cậu ở thành phố J thì cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Lục Cực thì lại thầm thở dài trong lòng, cảm thấy có lỗi với sự tin tưởng của Ngôn Nghiên, nhưng lý trí vẫn khiến anh ta lấy điện thoại ra, đưa WeChat của em họ cho Ngôn Nghiên.
Ngôn Nghiên còn chưa kịp kết bạn WeChat thì trên lầu đã truyền đến tiếng bước chân.
Ngẩng đầu lên nhìn, Kỷ Giác Xuyên đang đứng trên cầu thang, nhíu mày nhìn Lục Cực, "Sao cậu còn chưa đi?"
"Kỷ tổng..."
Lục Cực vừa định nói bây giờ anh ta đi ngay, thì tay áo đã bị kéo nhẹ một cái.
Quay đầu lại, Ngôn Nghiên chớp mắt chậm rãi nhìn anh ta, "Lục trợ lý, để em tiễn anh ra ngoài nha?"
Lục Cực nuốt nước bọt, liếc nhìn lên cầu thang, quả nhiên thấy mặt Kỷ Giác Xuyên đã đen sì.
Cái cảnh tượng này sao giống như từng thấy trên phim truyền hình thế nhỉ.
Anh ta gạt phăng những suy nghĩ lộn xộn trong đầu đi, trên mặt nở nụ cười công nghiệp, "Không phiền Ngôn thiếu gia đâu."
Nói xong, anh ta lại khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng mình sẽ không nói ra chuyện cậu vừa hỏi.
Ngôn Nghiên lúc này mới yên tâm, buông tay áo anh ta ra.
Mặc dù cậu không sợ sau này Kỷ Giác Xuyên biết chỗ ở của mình tại thành phố J, nhưng bây giờ cậu bắt đầu tìm nhà quá sớm, rất dễ gây nghi ngờ, huống hồ Kỷ Giác Xuyên lại là một người nhạy bén như vậy.
Cậu không thể để Kỷ Giác Xuyên biết ngay từ đầu cậu đã định cầm khoản tiền lớn đó rồi rời đi.
"Ngôn Nghiên, hai người vừa nói chuyện gì vậy?"
Kỷ Giác Xuyên đã đi đến trước mặt cậu, sắc mặt có chút khó coi.
Không phải hắn không nhìn thấy những hành động mờ ám giữa hai người họ, hắn luôn cảm thấy giữa hai người này có chuyện gì đó đang giấu giếm mình.
"Có nói gì đâu nè." Ngôn Nghiên khẽ chớp mắt.
Hàng mi đen nhánh như lông quạ của cậu rất dài, đôi mắt nhạt màu trong veo, khi chớp mắt nhìn người khác liền sinh ra một cảm giác vô tội, ngây thơ.
Kỷ Giác Xuyên híp mắt, "Không nói gì mà cậu ta đến giờ mới chịu đi?"
Ngôn Nghiên cắn môi, dường như có chút khó mở lời, do dự một lúc mới nói: "Em nói rồi, anh không được giận nha."
"Không giận." Kỷ Giác Xuyên gật đầu, dắt tay cậu ngồi xuống sô pha.
"Em hỏi Lục trợ lý, ở công ty anh có thân thiết với ai không, còn hỏi anh ấy xem trước đây anh đã từng ở bên người khác chưa đó."
Ngôn Nghiên rũ mắt nắn nắn ngón tay, làm như biết mình đã làm sai, hàng mi dài che khuất đi tâm tư trong mắt.
Vừa nãy Lục trợ lý đúng là có nói với cậu những lời này, chỉ có điều không phải do cậu hỏi mà thôi.
Nhưng nếu Kỷ Giác Xuyên tưởng là cậu chủ động hỏi, nói không chừng sẽ cảm thấy cậu vô lý gây sự, rồi càng ghét cậu hơn.
Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút, "Cậu ta nói sao?"
"Lục trợ lý nói thật hết rồi nha."
Ngôn Nghiên không trực tiếp nói cho hắn biết Lục Cực đã nói gì, ngược lại còn đi đường vòng.
Nếu là những gã đàn ông có phẩm hạnh không đoan chính khác khi đối mặt với câu này, chắc chắn đã bắt đầu chột dạ rồi. Nhưng Kỷ Giác Xuyên thì vô cùng quang minh lỗi lạc, nghe vậy khóe môi còn cong lên.
Hắn không hề bất mãn với màn kiểm tra đột xuất này của Ngôn Nghiên, ngược lại trong lòng còn dâng lên một tia vui sướng khó nhận ra, cảm thấy Ngôn Nghiên vì quan tâm hắn nên mới đi hỏi Lục Cực những câu đó.
Ngôn Nghiên thấy Kỷ Giác Xuyên không những không tức giận mà còn cong khóe môi, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Trong lòng cậu có chút kỳ lạ, chẳng lẽ Kỷ Giác Xuyên căn bản không quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt này?
"Có muốn anh cùng xem tivi một lát không?"
Vừa nãy Kỷ Giác Xuyên vốn chỉ định xuống lầu rót cốc nước, nhưng bây giờ lại chẳng còn tâm trạng nào để quay lại thư phòng nữa. Hắn ngồi trên sô pha, tay nắm lấy tay Ngôn Nghiên, sớm đã ném công việc ra sau đầu.
"Dạ." Ngôn Nghiên cong mắt cười, đứng dậy, "Em đi rửa chút trái cây nha."
"Để anh đi cho." Kỷ Giác Xuyên kéo cậu lại.
Hắn vẫn còn nhớ ngày đầu tiên Ngôn Nghiên đến nhà rửa trái cây cho hắn, không biết gọt vỏ cũng chẳng biết thái miếng, một đĩa trái cây khiến người ta không biết phải ra tay từ đâu.
Mặc dù hắn cũng ít khi tự mình làm mấy việc này, nhưng so với Ngôn Nghiên thì vẫn giỏi hơn một chút.
Kỷ Giác Xuyên ra tủ lạnh lấy trái cây, rồi vào bếp cẩn thận gọt vỏ thái miếng, xếp vào đĩa, xanh xanh đỏ đỏ bày ra mấy đĩa liền.
Khi quay lại phòng khách, Ngôn Nghiên đã bắt đầu xem tivi.
Hắn đặt mấy đĩa trái cây lên bàn trà, rồi đẩy bàn trà lại gần hơn một chút, để Ngôn Nghiên chỉ cần vươn tay là lấy được.
"Cảm ơn chồng nha." Mắt Ngôn Nghiên sáng rực lên, cầm chiếc nĩa nhựa nhỏ xiên một miếng trái cây đưa vào miệng.
Thấy Kỷ Giác Xuyên ngồi xuống, cậu lại xiên một miếng trái cây khác, đưa đến bên miệng Kỷ Giác Xuyên.
Kỷ Giác Xuyên nhìn chiếc nĩa nhỏ kia, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Đây là chiếc nĩa Ngôn Nghiên đã dùng qua.
Sau khi ý nghĩ này nảy ra, trong lòng hắn lại không hề thấy ghét bỏ, cũng không có bất kỳ cảm giác bài xích nào.
Hắn hơi cúi đầu, ăn miếng trái cây Ngôn Nghiên đưa tới, ánh mắt bất giác rơi trên đôi môi của cậu.
Hai cánh môi kia trông rất mềm mại, vì vừa ăn trái cây nên bên trên vẫn còn vương chút ươn ướt long lanh, giống như miếng thạch trái cây mọng nước.
Trong lòng Kỷ Giác Xuyên hơi ngứa ngáy, còn kèm theo chút xúc động khó hiểu.
Điện thoại trong túi đột nhiên vang lên một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Hắn nhíu mày, lấy điện thoại ra.
Mặc dù nghĩ vậy, hắn vẫn mở tin nhắn ra, xem một lúc, lông mày dần nhíu lại.
Lục Cực: [Kỷ tổng, rau xanh trưa nay ngon thật đấy, cả mướp đắng nữa, xanh mướt, mùi vị tuyệt vời.]
Cái quái gì thế này?
Hắn gửi lại một dấu chấm hỏi.
Bên kia Lục Cực sau khi về nhà nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy chuyện của Ngôn Nghiên không hề đơn giản.
Ban đầu anh ta nghĩ Ngôn Nghiên mua nhà ở thành phố J là vì cãi nhau với Kỷ Giác Xuyên, muốn tự mình dọn ra ngoài ở.
Nhưng về nhà nghĩ lại, dạo này Kỷ Giác Xuyên đâu có đến công ty mấy, chẳng phải là ở nhà ở bên Ngôn Nghiên sao, hôm nay hai người trông cũng chẳng có vẻ gì là đang mâu thuẫn cả.
Hơn nữa người nhà của Ngôn Nghiên đều ở thành phố A, cho dù muốn dọn đi, cũng không nên cố tình chọn một thành phố cách xa thành phố A như vậy.
Anh ta nghĩ đi nghĩ lại, bỗng lóe lên một tia sáng.
Lẽ nào người "bạn" muốn chuyển nhà mà Ngôn Nghiên nói là có thật, chỉ có điều mối quan hệ với Ngôn Nghiên không chỉ đơn giản là bạn bè, nên Ngôn Nghiên mới phải tìm một nơi cách xa thành phố A để giấu người bạn đó đi.
Thế chẳng phải là nuôi người tình bên ngoài sao?
Suy đoán này khiến Lục Cực sợ chết khiếp, vội vàng lấy điện thoại ra định báo cho Kỷ Giác Xuyên, nhưng lại nhớ ra mình đã hứa với Ngôn Nghiên là sẽ không nói chuyện này ra.
Nghĩ tới nghĩ lui, đành gửi cho Kỷ Giác Xuyên một tin nhắn mập mờ, hy vọng hắn có thể cảm nhận được dụng tâm lương khổ của mình.
Không ngờ Kỷ Giác Xuyên chẳng hề bắt được ám hiệu của anh ta, trực tiếp gửi lại một dấu chấm hỏi.
Lục Cực thở dài, nhăn nhó gõ từng chữ một.
[Ngôn thiếu gia hình như định nuôi người tình bên ngoài.]
Anh ta đấu tranh tư tưởng hồi lâu, tự lên án bản thân trong lòng một trận, rồi mới nhấn gửi.
Với sự hiểu biết của anh ta về Kỷ Giác Xuyên, nếu không bóp chết mầm mống trước khi sự việc xảy ra, đợi đến sau này Kỷ Giác Xuyên tự mình phát hiện, hậu quả tuyệt đối sẽ nghiêm trọng hơn bây giờ rất nhiều.
Nhân lúc sự việc chưa xảy ra, Ngôn Nghiên vẫn chưa mua nhà, nói không chừng vẫn còn có thể cứu vãn được.
Điện thoại trong túi Kỷ Giác Xuyên lại vang lên một tiếng, hắn có chút mất kiên nhẫn, nhíu mày mở tin nhắn ra.
Nhìn thấy tin nhắn Lục Cực gửi tới, ánh mắt hắn trước tiên là ngưng đọng lại, sau đó thầm cười khẩy trong lòng.
Ngôn Nghiên nuôi người tình bên ngoài?
Lấy cái gì mà nuôi, lấy cái số dư ba chữ số của cậu ta à?
Hắn nhớ lại tin nhắn trước đó của Lục Cực cũng khó hiểu như vậy, ngón tay cử động, gõ vài chữ trên màn hình.
[Cậu uống nhiều quá rồi à?]
Vừa định nhấn gửi, thì nghe thấy điện thoại của Ngôn Nghiên bên cạnh vang lên một tiếng.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi tin nhắn vừa rồi, hắn vô thức liếc nhìn sang bên cạnh. Chỉ một cái liếc mắt này, hắn đã nhìn thấy khung chat của Ngôn Nghiên với người khác.
Ảnh đại diện của đối phương trông vô cùng trẻ trung, còn gửi cho Ngôn Nghiên một cái meme, rất là tràn đầy sức sống.
Kỷ Giác Xuyên khựng lại, đen mặt xóa những chữ vừa gõ, rồi nghiến răng nghiến lợi gõ thêm vài chữ.
[Là ai?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
