Ngôn Nghiên vùi mặt vào ngực Kỷ Giác Xuyên, không biết đèn xung quanh đã sáng lên, cậu vẫn ôm chặt eo Kỷ Giác Xuyên, phảng phất như vậy sẽ không bị bóng đen kéo đi.
Tay Kỷ Giác Xuyên đỡ trên eo cậu, có thể cảm nhận được cơ thể cậu đang run rẩy nhè nhẹ.
Xung quanh quá mức yên tĩnh, hắn nghe thấy giọng nói của Ngôn Nghiên nhỏ như muỗi kêu, rầu rĩ trong ngực hắn: "Chồng ơi, em sợ."
Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút, tay vỗ nhẹ vài cái trên lưng cậu, cố gắng thả nhẹ giọng nói: "Không sao rồi."
Đợi người trong ngực ngừng run rẩy, hắn nhớ tới bóng đen bên phía phòng ăn vừa rồi, ngẩng đầu nhìn sang, chạm phải ánh mắt của Ngôn Việt Lạc đang bưng ly sữa trên tay.
Ngôn Nghiên lúc này mới hoàn hồn một chút, cảm nhận được ánh sáng hắt vào từ bên ngoài, từ từ ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe nhìn quanh bốn phía.
Nhìn thấy Ngôn Việt Lạc đứng cách đó không xa, cậu chớp mắt, giọng nói vẫn còn hơi rầu rĩ: "Anh, sao anh lại ở đây vậy?"
"Anh xuống hâm nóng ly sữa." Ngôn Việt Lạc nhạt nhẽo nhìn bọn họ một cái, "Sao không bật đèn?"
Câu sau rõ ràng là nói với Kỷ Giác Xuyên.
Ngôn Nghiên lúc này mới phát hiện hai tay mình vẫn đang vòng qua eo Kỷ Giác Xuyên, vòng eo săn chắc dẻo dai bị cậu ôm chặt, hằn lên đường cong rõ ràng trên lớp quần áo.
Cậu vội vàng buông tay ra, giống như làm nũng giấu tay ra sau lưng.
Cậu nghe thấy Kỷ Giác Xuyên bình tĩnh trả lời: "Lúc xuống lầu không nhìn thấy công tắc."
Ngôn Nghiên có chút ngại ngùng, cậu bình thường không để ý công tắc đèn ở đâu, vừa rồi lúc xuống lầu quá sợ hãi, nhất thời cũng không nhớ ra.
Ngôn Việt Lạc khẽ gật đầu, dường như rất thấu hiểu, "Công tắc ngay cạnh cầu thang, không nhìn thấy cũng bình thường."
"..."
Kỷ Giác Xuyên nhíu mày, hắn bây giờ có thể xác định, Ngôn Nghiên vừa rồi ôm tấm đệm về là do người này cố ý làm ra.
Không ngờ người này trên màn ảnh ra dáng con người, tính cách lén lút lại tồi tệ như vậy, may mà Ngôn Nghiên không học cái xấu từ anh ta.
Ngôn Nghiên bên cạnh quả nhiên không nghe ra gì, còn cười với Ngôn Việt Lạc: "Đúng nha, trước kia em đều không chú ý tới nè."
Kỷ Giác Xuyên nhếch khóe miệng, dắt người đang bốc lên ngốc nghếch bên cạnh, "Về phòng thôi."
Ngôn Nghiên gật đầu, lại vẫy tay với Ngôn Việt Lạc, "Anh, bọn em lên ngủ trước đây, ngủ ngon."
"Ừ." Ngôn Việt Lạc khẽ gật đầu, không nói gì nữa.
Vào phòng, Ngôn Nghiên bò lên giường xong, theo thói quen lăn hai vòng. Chỉ là chiếc giường này nhỏ hơn giường trong phòng Kỷ Giác Xuyên, cậu lập tức lăn đến mép giường.
Kỷ Giác Xuyên một tay đỡ lấy cơ thể lung lay sắp đổ của cậu, đẩy cậu về, sau đó ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Anh trai em hình như có ý kiến với anh."
Ngôn Nghiên chớp chớp mắt, "Vậy sao?"
Cậu nhớ lại cốt truyện trong sách, hình như không hề nói Kỷ Giác Xuyên và Ngôn Việt Lạc có bất hòa, hơn nữa hai người này trong sách cũng chưa từng gặp nhau nha.
Đặc biệt là sau khi pháo hôi ly hôn với Kỷ Giác Xuyên, Ngôn Việt Lạc và Kỷ Giác Xuyên liền hoàn toàn không còn giao thiệp, cho nên hẳn là cũng không tồn tại chuyện hai người bất hòa nhỉ.
Thế là cậu thành thật nói: "Có phải anh hiểu lầm rồi không, anh trai em người rất tốt đó."
Kỷ Giác Xuyên không nói gì, hắn không phải là người hay mách lẻo, Ngôn Nghiên không nhìn ra, hắn sẽ không nói nữa.
Thấy hắn không nói gì, Ngôn Nghiên còn tưởng hắn vẫn đang để ý chuyện của Ngôn Việt Lạc.
Cậu sáp tới nắm lấy tay Kỷ Giác Xuyên, đầu tựa lên vai hắn, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại: "Chồng ơi, đừng nghĩ nhiều nữa nha."
Cho dù Ngôn Việt Lạc thật sự có ý kiến với Kỷ Giác Xuyên, đợi hôn ước của bọn họ hủy bỏ, hai người cũng sẽ không gặp lại nữa, căn bản sẽ không gây ra ảnh hưởng gì cho Kỷ Giác Xuyên, cho nên cũng không có gì phải lo lắng.
Kỷ Giác Xuyên nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, đổi tư thế nắm tay của hai người thành mười ngón đan xen, không nghĩ ngợi nữa.
Cho dù Ngôn Việt Lạc có nhiều lời oán thán với hắn, nhưng Ngôn phu nhân vẫn luôn rất hài lòng về hắn, nghĩ đến điều này cũng sẽ không ảnh hưởng đến hôn ước của hắn và Ngôn Nghiên.
Ngôn Nghiên đột nhiên cảm thấy cảm giác này có chút quen thuộc, hình như trên chiếc giường lớn ở nhà Kỷ Giác Xuyên, hai người cũng từng ngủ thân mật như vậy.
Tay bọn họ vẫn đang mười ngón đan xen, ngón tay Ngôn Nghiên nhúc nhích, lại bị siết chặt.
Cậu đành phải tiếp tục để Kỷ Giác Xuyên đan tay mình, hàng mi dài nhấc lên: "Chồng ơi, ngủ ngon."
Màu mắt Kỷ Giác Xuyên sâu hơn một chút, đầu cúi xuống một chút, dừng lại khi cách Ngôn Nghiên còn một chút khoảng cách.
"Ngủ ngon."
Lần này đợi Kỷ Giác Xuyên nhắm mắt lại, Ngôn Nghiên vẫn mở to mắt.
Cậu nhìn khuôn mặt ngủ say gần trong gang tấc của người đàn ông, kinh nghi bất định chớp chớp mắt.
Sao cậu lại cảm thấy, vừa rồi Kỷ Giác Xuyên hình như muốn hôn cậu.
Nhất định là ảo giác.
Sáng sớm hôm sau, có người hầu mang quần áo hôm qua bọn họ để ở phòng giặt tới, Ngôn Nghiên dụi mắt xuống giường mở cửa, ôm quần áo nằm lại lên giường.
Kỷ Giác Xuyên lấy quần áo của mình từ trong ngực cậu ra, đứng bên giường cởi áo ngủ, chuẩn bị thay quần áo.
Ngôn Nghiên lập tức tỉnh táo lại, dùng chăn che mắt, "Chồng ơi, anh, sao anh lại thay quần áo ở đây?"
Động tác của Kỷ Giác Xuyên không dừng lại, lưu loát mặc áo trên vào, liếc cậu một cái: "Lần trước em không phải cũng không đóng cửa thay trong phòng sao."
Hắn quả nhiên vẫn còn nhớ!
Ngôn Nghiên hừ hừ hai tiếng trong chăn, không nói chuyện nữa.
Đợi hai người thay quần áo trong phòng xong xuống lầu, phòng ăn đã chuẩn bị xong bữa sáng, Ngôn phu nhân và hai vị khách đang ngồi cạnh bàn ăn, Ngôn Việt Lạc dường như đã ra ngoài rồi.
Ngôn phu nhân ngồi ở ghế chủ tọa, Ngôn Nghiên liền ngồi xuống vị trí bên phải bà, Kỷ Giác Xuyên theo sau ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Giác Xuyên, bác gái không biết cháu thích ăn gì, nên bảo bọn họ đều chuẩn bị một ít, cháu xem có hợp khẩu vị không." Khí sắc Ngôn phu nhân tốt hơn hôm qua rất nhiều, khóe miệng bà có ý cười nhàn nhạt, đẩy mấy chiếc đĩa đến trước mặt Kỷ Giác Xuyên.
"Cảm ơn bác gái, cháu ăn đơn giản một chút là được rồi." Kỷ Giác Xuyên tùy tay bưng một bát mì mộc mạc, theo thói quen gắp trứng gà trong bát mì cho Ngôn Nghiên.
Người hầu bên cạnh sửng sốt một chút, không nghĩ nhiều liền mở miệng: "Tôi nhớ tiểu thiếu gia bữa sáng không thích ăn trứng gà mà."
Động tác trên tay Ngôn Nghiên cứng đờ, cậu bữa sáng thực ra ăn rất ít, trước đó làm nũng đòi ăn phần trong bát Kỷ Giác Xuyên, thực ra chỉ là vì muốn chọc Kỷ Giác Xuyên chán ghét mà thôi.
Không ngờ vài tuần trôi qua, ngược lại khiến Kỷ Giác Xuyên quen với việc gắp đồ từ trong bát mình cho cậu.
Kỷ Giác Xuyên bất động thanh sắc nhấc mí mắt lên: "Ừ, cháu không muốn để em ấy kén ăn."
Hắn đương nhiên biết Ngôn Nghiên buổi sáng ăn ít, mỗi lần làm nũng với hắn xong, đều không mấy động vào đồ trong bát, chỉ giống như chú mèo con ôm sữa uống không ngừng.
Nhưng vì để làm bộ làm tịch trước mặt hắn, ít nhiều vẫn sẽ ăn vài miếng, nếu hắn không gắp phần của mình cho Ngôn Nghiên, cậu có thể cả buổi sáng chỉ uống sữa thôi.
Ý cười trên khóe miệng Ngôn phu nhân càng sâu.
Lúc đầu bà chỉ muốn để Kỷ Giác Xuyên có thể quản được Ngôn Nghiên, bây giờ xem ra, Kỷ Giác Xuyên còn rất biết thương người, đối với Ngôn Nghiên cũng rất kiên nhẫn.
Hai vị khách phảng phất như bị lãng quên trong góc. Bọn họ hôm qua trò chuyện với Ngôn phu nhân cả một ngày, bề ngoài là đang thương xót đứa con trai bà tìm về không tranh khí, thực chất trong lòng đang đắc ý.
Trước kia lúc Ngôn phu nhân nhận nuôi Ngôn Việt Lạc từ viện phúc lợi, bọn họ còn từng nói ra nói vào sau lưng, không ngờ mười mấy năm trôi qua, Ngôn Việt Lạc lại có thành tựu như vậy.
Trong lòng bọn họ ghen tị bất bình, một khoảng thời gian rất dài không xuất hiện trước mặt Ngôn phu nhân nữa, cho đến dạo gần đây Ngôn Nghiên được tìm về, gây ra một đống chuyện phiền phức cho Ngôn gia, bọn họ mới rốt cuộc lại được nở mày nở mặt, lật đật lại sáp tới.
Không ngờ lúc này mới trôi qua bao lâu, Ngôn Nghiên vậy mà lại có hôn ước với con trai trưởng Kỷ gia, mà người con trai trưởng Kỷ gia nổi tiếng bạc tình trong truyền thuyết, trước mặt Ngôn Nghiên lại hoàn toàn là một dáng vẻ khác.
Bọn họ nhìn một nhà này hòa thuận vui vẻ, không nói thêm gì nữa, sau khi ăn sáng xong liền cáo biệt Ngôn phu nhân, vội vã rời khỏi Ngôn gia.
Ngôn phu nhân tiễn hai người đi, quay lại thấy Kỷ Giác Xuyên và Ngôn Nghiên cũng đã ăn sáng xong, đang ngồi trên sô pha đợi bà.
"Bác gái, tiệc đính hôn tuần sau cháu và Ngôn Nghiên sẽ sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó sẽ phái người đến đón hai bác."
"Được, được." Ngôn phu nhân hài lòng gật đầu, vừa định bảo người hầu đi pha trà, Ngôn Nghiên đã cản bà lại.
"Mẹ, bọn con phải đi rồi, Giác Xuyên anh ấy công ty còn có việc phải bận nè."
Lần đầu tiên nghe Ngôn Nghiên gọi tên mình như vậy, Kỷ Giác Xuyên rũ mắt, ngón cái vuốt ve vài cái trên khớp ngón trỏ.
Ngôn phu nhân cũng không giữ bọn họ lại nữa, tiễn bọn họ ra đến cửa.
Ngôn Nghiên lên xe xong, mới hoàn toàn thả lỏng xuống.
Cậu trước mặt Ngôn phu nhân luôn bất giác căng chặt một sợi dây, bây giờ phải rời đi mới buông lỏng xuống.
"Chồng ơi, anh phải về công ty sao?" Cậu nhìn về phía Kỷ Giác Xuyên ở ghế lái.
Kỷ Giác Xuyên đánh vô lăng, không trả lời câu hỏi của cậu, chỉ không đầu không đuôi hỏi: "Em ở trước mặt người khác sao không gọi anh như vậy?"
Ngôn Nghiên sửng sốt một chút, cậu lúc có người quả thực sẽ cố ý né tránh xưng hô này, nhưng không ngờ Kỷ Giác Xuyên sẽ chú ý tới điểm này.
Không nghe thấy cậu trả lời, Kỷ Giác Xuyên mím môi, trả lời câu hỏi vừa rồi của cậu, "Không về công ty, về nhà."
Ngôn Nghiên còn tưởng giờ này Kỷ Giác Xuyên nhất định sẽ đến công ty, đều chuẩn bị tự mình bắt taxi từ công ty về nhà rồi, không ngờ hắn sẽ nói về nhà.
Trong lòng cậu có chút kỳ lạ, "Tại sao vậy ạ?"
"Về nhà có chút việc." Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút, nhìn cậu qua gương chiếu hậu, "Phòng phải dọn dẹp một chút."
"Dì Trương không phải mỗi ngày đều dọn dẹp sao?" Ngôn Nghiên vẫn chưa hiểu lắm ý của hắn.
Lần này Kỷ Giác Xuyên không nói chuyện nữa, chỉ một đường trầm mặc lái xe về nhà.
Về đến nhà, Kỷ Giác Xuyên đi thẳng về phía phòng trên lầu, Ngôn Nghiên cũng đi theo, tò mò rốt cuộc hắn muốn dọn dẹp cái gì.
Trong phòng được Dì Trương dọn dẹp không vương hạt bụi, mọi thứ cũng được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, không khác gì lúc Ngôn Nghiên ngày đầu tiên đến nhìn thấy.
Cậu đi theo sau Kỷ Giác Xuyên bước vào, chớp mắt nhìn quanh bốn phía, muốn xem xem rốt cuộc là chỗ nào không đủ gọn gàng, vậy mà có thể khiến Kỷ Giác Xuyên bỏ lại công việc đích thân đến dọn dẹp.
"Ngôn Nghiên." Kỷ Giác Xuyên đứng định ở một chỗ, quay đầu nhìn cậu, "Mở vali của em ra đi, anh giúp em dọn đồ ra ngoài."
Ngôn Nghiên lập tức phanh gấp bước chân, mở to mắt nhìn chiếc vali khổng lồ dựng bên cạnh Kỷ Giác Xuyên.
Tại sao đột nhiên lại bảo cậu dọn đồ trong vali ra?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
