Mùa Hè Oi Bức, Trên Một Con Phố Vô Danh Ở Thành Phố A.
Bà thím bán kem mút ngừng phe phẩy chiếc quạt nan, giống như những người dân khác trên phố, không chớp mắt nhìn chằm chằm thiếu niên vừa bước ra từ con hẻm nhỏ.
Con phố bẩn thỉu lộn xộn, ai nấy đều xắn tay áo, mồ hôi nhễ nhại bốc mùi, khiến cho thiếu niên sạch sẽ thanh sảng kia trở nên vô cùng lạc lõng.
Thế nhưng đó không phải là lý do chính khiến tất cả mọi người bị cậu thu hút.
Thiếu niên mặc áo cộc tay và quần đùi trắng tinh, để lộ bắp tay và đôi chân trắng đến chói mắt. Đôi mắt màu nhạt trong veo linh động, trên vầng trán mịn màng lấm tấm vài giọt mồ hôi lấp lánh, khuôn mặt rạng rỡ xinh đẹp.
Sự xuất hiện của cậu mang đến cho cả con phố ngột ngạt nóng bức vài phần sinh khí, tựa như một làn gió mát lướt qua ngõ hẻm.
Không chú ý tới bầu không khí kỳ lạ xung quanh, Ngôn Nghiên đang khẽ nhíu mày, cẩn thận bước qua vũng nước đọng trên mặt đất để đôi giày trắng không bị vấy bẩn.
Cậu nhìn ngó xung quanh, ánh mắt có vài phần mờ mịt.
Đây là đâu vậy?
Mới hôm qua, cậu đã xuyên vào thế giới trong sách này, trở thành một nhân vật pháo hôi. Tên và ngoại hình của pháo hôi đều giống hệt cậu, không biết đây có phải là lý do cậu xuyên không hay không.
Tuy cậu từng đọc cuốn sách này, nhưng đọc đến đoạn sau phát hiện đây là tiểu thuyết đam mỹ thì không đọc tiếp nữa, ấn tượng về cốt truyện cũng chẳng còn bao nhiêu.
Mãi đến hôm qua, khi Ngôn phu nhân nhắc tới hôn ước với trưởng nam Kỷ gia là Kỷ Giác Xuyên, cậu mới nhớ ra cốt truyện liên quan đến nhân vật pháo hôi của mình.
Đất diễn của pháo hôi không nhiều, chỉ là một nhân vật dùng để làm nam chính công và nam chính thụ ghê tởm, đồng thời thúc đẩy tình cảm của họ phát triển mà thôi.
Ngược lại, nam chính thụ trong sách thanh nhã thoát tục, lại có tài năng, khiến nam chính công nhìn bằng con mắt khác. Chẳng bao lâu sau, nam chính công đã đề nghị ly hôn với pháo hôi.
May mà kết cục cuối cùng của pháo hôi cũng không tính là thê thảm, nên sau khi xuyên tới, Ngôn Nghiên mới không quá hoảng hốt, vẫn còn tâm trí ra ngoài mua đồ.
Chỉ là cậu đi dạo một hồi thì lạc mất phương hướng, đi đến con phố bẩn thỉu lộn xộn này.
Ngôn phu nhân còn bảo cậu tối nay đi ăn tối cùng nam chính công. Bây giờ sắp đến giờ hẹn rồi mà tài xế vẫn chưa tìm được định vị cậu gửi, khiến cậu bắt đầu sốt ruột.
"Đây chẳng phải là thằng con trai bẩn thỉu của nhà Lão Chu sao?"
Con phố vốn đang yên tĩnh vì sự xuất hiện của thiếu niên bỗng vang lên một giọng vịt đực, đột ngột phá vỡ sự im lặng.
Mọi người nhìn kỹ lại, đều hít một ngụm khí lạnh.
Đây chẳng phải là thằng con trai phá gia chi tử bẩn thỉu của Chu gia sao? Thảo nào họ nhìn nửa ngày cũng không nhận ra, còn tưởng là thiếu gia nhà giàu nào đi nhầm chỗ.
Cũng không trách họ không nhận ra. Thằng con trai Chu gia trước kia luôn thích ăn mặc lố lăng, đi đến đâu cũng sực nức mùi nước hoa sặc sụa, còn thích trát phấn lên mặt như con gái, trang sức trên tai trên cổ chưa bao giờ thiếu.
Nếu không phải tướng mạo thanh tú, e là đi đến đâu cũng bị người ta coi là kẻ điên.
Nhưng thiếu niên trước mắt lại sạch sẽ gọn gàng, môi hồng răng trắng, còn xinh đẹp hơn cả minh tinh trên màn ảnh, căn bản không thể liên tưởng tới bộ dạng trước kia.
Người dân trên phố đều biết nhà Lão Chu đạp trúng phân chó, thằng con trai mà ai nấy đều tránh như tránh tà trong nhà lại là cốt nhục ruột thịt thất lạc nhiều năm của Ngôn gia. Nhà Lão Chu nhận được một khoản tiền lớn, thằng con trai cũng về Ngôn gia sống những ngày tháng sung sướng.
Chuyện này trở thành đề tài bàn tán sau bữa ăn của người dân. Trong lòng họ ghen tị muốn chết, ngày nào cũng mỉa mai thằng con trai không lên được mặt bàn của Chu gia, cho dù có về Ngôn gia thì cũng chỉ là chim sẻ trà trộn vào bầy phượng hoàng.
Thế nhưng họ không ngờ, người này xuất hiện lần nữa lại mang dáng vẻ của một tiểu thiếu gia hào môn, suýt chút nữa khiến họ không nhận ra.
Ngôn Nghiên vẫn chưa chú ý tới ánh mắt kỳ lạ của người dân. Cậu vẫn đang nhìn ngó xung quanh, đôi mắt ướt át khẽ chớp, vẻ mặt mờ mịt lại bất lực.
Đột nhiên, một quả bóng rổ đập mạnh xuống trước mặt cậu, làm nước đọng trên mặt đất bắn lên, suýt chút nữa văng vào bắp chân trắng ngần của cậu.
"Chu Nghiên, mày còn về đây làm gì? Đến khoe khoang với bọn tao à?"
Ngôn Nghiên bị quả bóng rổ bất ngờ làm cho hoảng sợ lùi lại mấy bước, mờ mịt nhìn về hướng quả bóng bay tới, rồi lại nhìn quả bóng lăn đến bên chân mình.
Nhìn thấy nước bẩn dính trên quả bóng rổ, tiểu thiếu gia do dự một chút, cuối cùng vẫn không nhặt lên.
Người ném bóng rổ về phía Ngôn Nghiên chính là tên giọng vịt đực vừa nhận ra cậu. Thấy cậu không nói gì, hắn càng hăng máu: "Sao, ở Ngôn gia sung sướng quá nên ngay cả nói chuyện cũng không biết nữa à?"
Nói xong, tên giọng vịt đực nhìn những người bạn bên cạnh mình, lại phát hiện mấy kẻ ngày thường mỉa mai Chu Nghiên hăng nhất, lúc này đều cúi gằm mặt, thỉnh thoảng lại liếc trộm khuôn mặt Chu Nghiên.
Thậm chí có người còn dùng ánh mắt trách móc nhìn tên giọng vịt đực, dường như không tán thành hành động của hắn.
Tên giọng vịt đực lầm bầm chửi thề vài câu, nhảy từ bậc thềm đá xuống, muốn tự mình dạy cho Chu Nghiên một bài học.
Hắn nghe nói rồi, Chu Nghiên sau khi được Ngôn gia đón về chẳng hề biết điều, vẫn suốt ngày ra ngoài lêu lổng, còn lấy một khoản tiền lớn của Ngôn gia đi làm ăn, lỗ đến mức mất trắng, có thể nói là làm Ngôn gia mất hết mặt mũi.
Bây giờ Chu Nghiên xuất hiện ở đây, phần lớn là bị Ngôn gia đuổi về rồi.
Cốt nhục ruột thịt thì sao chứ, ai lại thích một kẻ vô dụng như vậy?
Tên giọng vịt đực nhảy xuống bậc thềm, từng bước ép sát trong ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên.
Trước kia hắn chưa bao giờ đến gần Chu Nghiên như vậy. Lại gần rồi mới phát hiện ngũ quan của người này thật sự không chê vào đâu được. Không có lớp phấn son che đậy, cả người cậu mọng nước, đôi mắt xinh đẹp ngậm vẻ sợ hãi nhìn hắn, có chút gì đó không nói nên lời...
Chưa đợi tên giọng vịt đực nghĩ ra từ ngữ miêu tả thích hợp, tiếng còi ô tô đã vang lên phía sau.
Mắt Ngôn Nghiên sáng lên, vòng qua hắn chạy về phía chiếc xe sang trọng ở cuối phố. Động tác linh hoạt nhảy qua mấy vũng nước đọng lồi lõm trên mặt đất, nhìn từ xa giống như một chú thỏ trắng muốt đang nhảy nhót chạy về tổ của mình.
Mãi đến khi chiếc xe sang trọng kia khuất khỏi tầm mắt mọi người, người dân vẫn chưa hoàn hồn.
Bên kia, Ngôn Nghiên chạy chậm đến trước cửa xe, kéo cửa ghế phụ lái, ôm đống đồ lớn nhỏ trên tay ngồi vào.
Cậu thắt dây an toàn, đặt mấy chiếc túi lên đùi, ôm chặt lấy, thở phào nhẹ nhõm thì thầm: "Làm em sợ muốn chết."
Cũng không biết đám người vừa nãy là ai, nếu không phải tài xế đến kịp, cậu còn không biết có bị bắt nạt hay không.
Bởi vì hôm qua mới xuyên đến thế giới này, rất nhiều ký ức của nguyên chủ cậu vẫn chưa được kế thừa, chỉ có một vài ấn tượng mơ hồ, nên cũng không nhớ ra đám người vừa nãy là ai.
Nhìn sắc trời dần tối ngoài cửa sổ xe, trong lòng Ngôn Nghiên càng thêm sốt ruột: "Chú ơi, có thể lái nhanh một chút không nha? Em sắp trễ rồi."
Cậu vẫn còn nhớ nam chính công trong sách tính tình không được tốt cho lắm, nếu để nam chính công đợi lâu ở nhà hàng, e là lát nữa cậu sẽ gặp họa mất.
"Tài xế" nửa ngày không lên tiếng, Ngôn Nghiên cảm thấy không đúng, quay đầu nhìn về phía ghế lái.
Người trên ghế lái căn bản không phải là tài xế đưa cậu ra ngoài, mà là một người đàn ông tuấn tú với hàng lông mày rậm và đôi mắt sáng như sao. Hắn nhìn thẳng phía trước, đôi môi mỏng mím lại không vui, hoàn toàn không có ý định để ý đến cậu.
Ngôn Nghiên ngẩn người, trong đầu nảy ra mấy chữ to đùng "nam chính công".
Người đàn ông không để ý đến cậu, bàn tay với những khớp xương rõ ràng nắm vô lăng, chiếc xe chạy lên một con đường rộng rãi.
"Ngôn phu nhân bảo tôi đến đón cậu. Lát nữa về cứ nói chúng ta đã ăn tối rồi."
Người đàn ông đột nhiên lên tiếng, trên mặt không có biểu cảm gì, cũng không trưng cầu ý kiến của cậu.
Ngôn Nghiên lén xoa bụng. Cậu cũng không muốn ở cùng nam chính công, nhưng cả buổi chiều cậu ở ngoài mua đồ, bụng đã đói meo từ lâu rồi.
Cậu suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi: "Không đi ăn cơm sao? Chỗ ở nhà hàng đã đặt xong rồi mà."
"Không đi." Người đàn ông không nhìn cậu, lạnh lùng trả lời.
"Dạ..." Ngôn Nghiên liếm môi, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mỏng, "Vậy anh có thể đưa em đến nhà hàng được không, em tự đi ăn."
Cậu đã đói rất lâu rồi, nam chính công không muốn đi thì cậu tự đi ăn chẳng lẽ không được sao.
Sắc mặt người đàn ông cứng đờ, giọng điệu dần trở nên mất kiên nhẫn: "Vậy Ngôn phu nhân sẽ biết chúng ta không ăn cơm cùng nhau."
"Vậy ạ..." Ngôn Nghiên rụt người vào ghế, hít một hơi thật sâu, muốn nhịn cảm giác đói một chút, đợi lát nữa về rồi ăn.
Thế nhưng giây tiếp theo, bụng cậu liền kêu lên một tiếng, trong khoang xe yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
Ngôn Nghiên xấu hổ cắn môi, thấy người đàn ông nhíu mày liếc nhìn mình một cái, rồi lại quay đầu đi, không có bất kỳ biểu hiện gì.
Ngôn Nghiên chưa từng bị người ta phớt lờ như vậy bĩu môi, ôm lấy dạ dày của mình, nhích người sang bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt đầu nghĩ đến những chuyện khác để phân tán sự chú ý.
Cậu nhớ đến pháo hôi trong sách tuy cuối cùng đã ly hôn với nam chính công, nhưng cũng đã sống chung dưới một mái nhà với nam chính công một khoảng thời gian. Nếu cốt truyện không thay đổi, theo tiến độ trong sách, chẳng bao lâu nữa cậu sẽ phải kết hôn với nam chính công. Nhưng cậu chẳng có thiện cảm gì với tên nam chính công lạnh lùng này, cũng không muốn kết hôn với một người đàn ông.
Không biết có cách nào thay đổi cốt truyện không nhỉ?
Nói không chừng nếu cậu cố gắng một chút, có thể khiến nam chính công bỏ qua đoạn cốt truyện kết hôn với cậu, trực tiếp ở bên nam chính thụ luôn.
Nghĩ vậy, Ngôn Nghiên lấy điện thoại ra, mở diễn đàn, đăng một bài viết ẩn danh.
【Không thích đối tượng kết hôn thì phải làm sao đây?】
Bài viết vừa đăng lên, chưa kịp xem bình luận nào thì một cuộc gọi đã gọi tới.
Ngôn Nghiên giật mình, nhìn thấy ghi chú trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến, vội vàng bắt máy.
"Alo... Mẹ."
Bàn tay nắm vô lăng của Kỷ Giác Xuyên khựng lại, hơi bực bội nhíu mày.
Công ty hắn còn có việc phải xử lý, vốn định đưa thẳng Ngôn Nghiên về Ngôn gia. Bây giờ Ngôn phu nhân gọi điện tới, chắc chắn Ngôn Nghiên sẽ không bỏ qua cơ hội này để mách lẻo với Ngôn phu nhân, hắn đành phải đưa người đi ăn tối.
Đúng là phiền phức.
Tiểu thiếu gia bên cạnh không biết hắn đang nghĩ gì. Cậu tựa vào cửa xe, rũ mắt nhìn chằm chằm đôi chân mình, chăm chú nghe giọng nói trong điện thoại.
"Vâng vâng, con gặp anh ấy rồi nha, bọn con đã ăn tối xong rồi, bây giờ đang chuẩn bị về nè."
Giọng điệu cậu nhẹ nhàng, bàn tay trắng trẻo ôm lấy dạ dày, dường như sợ bụng mình lại kêu lên một tiếng nữa.
Kỷ Giác Xuyên mím môi, vẫn nhìn con đường phía trước, trong lòng xẹt qua một tia khác lạ.
"Anh ấy ạ, anh ấy đang lái xe, vâng, để con hỏi anh ấy xem sao."
Cảm nhận được ánh mắt của tiểu thiếu gia bên cạnh nhìn sang, Kỷ Giác Xuyên giả vờ như không nhận ra. Một lát sau, liền nghe thấy tiểu thiếu gia cẩn thận gọi hắn:
"Kỷ tiên sinh, mẹ em nói muốn nói với anh vài câu, anh có tiện không ạ?"
Kỷ Giác Xuyên không nói gì, tấp xe vào lề đường, quay đầu lại: "Đưa tôi."
Ngôn Nghiên vội vàng đưa điện thoại cho hắn.
Cậu thấy người đàn ông nhận lấy điện thoại, một tay vẫn đặt trên vô lăng, nhạt nhẽo trả lời những câu hỏi của người ở đầu dây bên kia.
Cuộc gọi nhanh chóng kết thúc, Kỷ Giác Xuyên rời điện thoại khỏi tai, giao diện cuộc gọi tự động đóng lại, khôi phục về trang ban đầu.
Một bài viết ẩn danh xuất hiện trên màn hình, tiêu đề vô cùng bắt mắt: 【Không thích đối tượng kết hôn thì phải làm sao đây?】
Ánh mắt Kỷ Giác Xuyên ngưng lại, liếc nhìn mấy chữ "Bài viết của tôi" ở góc trên bên trái, rồi từ từ chuyển ánh mắt sang người bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)
mở đầu OK đấy