Ads
Gương mặt Mộ Dung Ca tái đi, không ngờ lại có kẻ cả gan ám sát người đang đứng giữa đường phố kinh thành. Trên người cô mặc một bộ trang phục khác mà vẫn bị bọn chúng nhận ra sao?! Chắc chắn kẻ này đã biết cô từ trước và bám theo sau. Hắn không phải cướp đường, vì cô đang mặc áo tang, băng cướp đường không bao giờ cướp của nhà có tang.
Gã áo xám không hề hoảng sợ trước tiếng kinh hô của những người dân gần đấy, ngược lại mặt gã càng thêm hung tợn. Vốn gã tưởng rằng Mộ Dung Ca không có võ công nên chỉ cần một đao đơn giản sẽ kết liễu tính mạng của cô, nhưng ai ngờ đúng vào thời khắc mấu chốt cô lại tránh thoát. Gã gầm lên một tiếng, thanh trường kiếm mạnh mẽ đâm tới.
“Vì sao lại giết ta?” – Mộ Dung Ca nhìn thanh kiếm gần sát trong gang tấc, cả thân người theo phản xạ không ngừng lùi về phía sau. Cô biết mình cần phải kéo dài thời gian, tuyệt đối không thể bị chết một cách không rõ ràng như thế này.
Dân chúng ở đây hẳn luôn sống trong thái bình, nay thấy gã nam tử áo xám chém tới tấp vào một vị phu nhân mặc áo tang vải thô thì quá sợ hãi nên chỉ dám đứng nhìn từ xa, không một ai có ý định đi báo quan.
Mộ Dung Ca vẫn đang tránh né đường kiếm đâm tới, cô phát hiện võ công của gã này không cao, nhiều lắm chỉ mạnh hơn công phu quyền cước mèo cào ba móng một chút mà thôi. Nhìn kỹ, gương mặt của gã không hề lộ chút biểu cảm nào, cho dù có thô bạo rống lên một tiếng nhưng vẻ mặt gã vẫn đơ cứng như cũ, gương mặt đó chẳng khác gì một chiếc mặt nạ.
Mặt nạ?!
Chẳng trách hắn lại lớn mật như thế, dám hành hung người giữa ban ngày ban mặt mà không cần che dấu, quả nhiên đã có sự chuẩn bị từ trước.
Gã nam tử áo xám nào nghĩ được Mộ Dung Ca gặp nguy nhưng không loạn, còn nghĩ ra được nhiều điều như vậy, khi đứng trước sinh tử tồn vong, cô đã khám phá ra bí mật của gã.
Đúng lúc trường kiếm kia chém lên đỉnh đầu Mộ Dung Ca, cô tiện tay với lấy chiếc đòn gánh ở bên cạnh, đưa lên quá đầu ngăn lại đòn tấn công của gã, sau đó cô dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn gã đầy đe dọa: “Nam tử hán đại trượng phu, đã dám tới đây hành hung người lại không dám lộ ra gương mặt thật, quả thực buồn cười! Là kẻ ngu ngốc nào tìm ngươi tới giết ta?”
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng Mộ Dung Ca đã có thể hoàn toàn khẳng định, gã này do kẻ khác thuê tới để giết cô. Hơn nữa kẻ thuê gã nhất định biết cô không có võ công, cho nên mới mời một sát thủ tầm thường tới đây để ám sát cô.
Rõ ràng kẻ đứng đằng sau này cũng không ngờ cô lại bình tĩnh như vậy.
Gã nam tử áo xám nghe những lời Mộ Dung Ca nói liền giận dữ quát lên một tiếng, trong lòng gã nổi giận nhưng các đường nét trên gương mặt lại không động đậy chút nào.
Trong đám người đứng vây xung quanh, có người gan lớn dám chỉ vào nam tử áo xám mà nói: “Chẳng trách tên hung thần ác sát này lại dám ngang nhiên giết người giữa đường, thì ra là động tay động chân lên khuôn mặt!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

