Mộ Dung Ca vừa bước ra cửa đã đụng ngay Nguyên Kỳ và Triệu Tử Duy, hai người họ cùng nhìn cô. Không hề sợ hãi, cô bình tĩnh đối mặt với họ, “Thiếp bái kiến Thái tử, bái kiến Thái tử Hạ quốc.”
Nguyên Kỳ nhàn nhạt nhìn lướt qua những dấu hôn tím bầm trên cổ và đôi môi sưng đỏ của Mộ Dung Ca, đôi mắt hắn thoáng lạnh.
“Đứng dậy đi.” – Cả hai cùng đồng thanh.
Mộ Dung Ca và Như Băng đứng lên, tiếp tục đi về phía vườn hoa gần đó.
Triệu Tử Duy không thể rời mắt khỏi bóng lưng xinh đẹp kia, lòng hắn trùng xuống, nàng có vẻ lạ…
Nguyên Kỳ thu tất cả biểu hiện của Triệu Tử Duy vào trong mắt, y tiếp tục bước tới.
Triệu Tử Duy rủ mi, ánh mắt sâu như đêm tối, hắn nắm chặt hai đấm tay, nhìn thoáng qua Nguyên Kỳ.
Lòng hắn đột nhiên có sự so sánh.
Giang sơn, mỹ nhân, bên nào quan trọng hơn đây?
–
“Mộ Dung Ca, cô có từng nghĩ tới việc tranh thủ sự sủng ái của Thái tử Tề quốc để giữ cho mình một danh phận?” – Như Băng liếc nhìn những dấu hôn trên cổ Mộ Dung Ca, nàng biết đây là thứ gì. Nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Nguyên Kỳ khiến nàng không khỏi thắc mắc.
Mộ Dung Ca khẽ cười, đáp: “Như Băng, cho dù Thái tử có cho ta danh phận, nhưng suy cho cùng ta vẫn chỉ là thiếp mà thôi.” – Ở niên đại coi nữ nhân như món đồ chơi này, sinh mệnh của một tiểu thiếp chỉ như tấm bèo trôi, hoàn toàn không được sống theo ý muốn của mình.
Không phải cô coi thường nữ nhân ở thời đại này, hoàn cảnh sinh trưởng khác nhau nên tư tưởng, suy nghĩ cũng khác nhau. Đối với cô, chỉ cần không hổ thẹn với lòng mình, không có cửa ải trở ngại tâm lý kia, thì việc gì cũng có thể làm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
