Mộ Dung Ca thấy người vừa đến, mi mày khẽ nhếch lên, không ngờ nàng ta vẫn còn lo lắng.
Ánh mắt Triệu Tử Tận lạnh lẽo như băng tuyết, vô tình cả giận mím chặt môi nói: “Tới đây làm gì?”
“Mộ Dung Trắc phi thật sự không định ở lại Tề quốc thêm hai ngày sao?” Nguyên Ngư đã biết còn cố ý hỏi. Giờ khắc này, nàng chỉ ước gì Mộ Dung Ca lập tức biến mất cho khuất mắt mình.
Đáy mắt Mộ Dung Ca khẽ nhúc nhích, cười nói: “Nếu không có gì ngoài ý muốn, hôm nay ta sẽ rời đi.” Điều đầu tiên là nàng phải thuận lợi cứu được Lưu Vân đã. Thực ra, vào hôm ấy, sau khi Triệu Tử Tận và Nguyên Ngư đến thăm nàng rồi rời đi, có một cung nữ đến giao cho nàng một phong thơ.
Lá thư này do chính tay Triệu Tử Duy viết. Trong thư thỉnh cầu nàng cứu Lưu Vân.
Cho dù không có Triệu Tử Duy khẩn cầu nàng cũng sẽ cứu Lưu vân, cũng không phải vì quyền lợi gì, chỉ bằng tình bằng hữu giữa nàng và Lưu Vân, còn có phần tình của Bích Nhu nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

