Lưu Vân nhìn quần áo củabọn lính, sát khí nhất thời tăng vọt, tay cầm trường mâu giận giữ ép hỏi: “Nói mau, hiện tại hoàng thượng như nào? Các người là binh lính của phủ Khánh Lâm ư?”
Tên lính cầm đầu nghe giọng ép hỏi, nhìn theo trường mâu trong tay Lưu Vân, đây là vũ khí chỉ có tướng quân được phép mang bên mình, “Ngươi là Lưu đại tướng quân?”
“Nói!” Lưu Vân lạnh giọng hỏi.
“Giết Lưu đại tướng quân!” Tên lính cầm đầu nói.
Đám người nhào vào bắt Lưu Vân.
Mộ Dung Ca nghiêng người nép phía sau Lưu Vân.
Đám binh sĩ ở sau Lưu Vân ào ào tiến lên chém giết! Có hơn một ngàn người, vài chục tên binh sĩ ở cửa cung nào có đáng gì!
Mộ Dung Ca thầm nghĩ: ‘Nếu đám binh sĩ này là người của Triệu Tử Tận, tức là giờ phút này Triệu Tử Duy đang gặp nguy hiểm thật sự! Trận cung biến này… người thắng là Triệu Tử Tận? Lòng nàng chợt dấy lên một cảm giác bất thường, nếu Triệu Tử Tận và Triệu Tử Duy đối mặt giao đấu thì tuyệt đối Triệu Tử Tận không thể là đối thủ của Triệu Tử Duy. Nhưng nếu sau lưng Triệu Tử Tận có thêm mấy người hiệp trợ, tính kế hoạch mưu công kích Triệu Tử Duy thì cho dù Triệu Tử Tận là một người cơ trí, có năng lực xoay chuyển càn khôn cũng vô pháp chống cự nổi!
Ánh mắt tà dâm của tên tướng cầm đầu đánh giá dáng người thướt tha của Lương Hân Hân, ngửa mặt lên trời cười to: “Buồn cười! Bây giờ đương kim thánh thượng còn khó sống sót được qua tối nay, ngươi lấy gì mà uy hiếp bản tướng?” Nhìn thấy cơ thể nõn nà của Lương Hân Hân, tà hỏa trong lòng hắn càng bùng nổ, kiềm không được muốn nhào vào nếm thử bóng hồng như yêu tinh kia!
“Người đâu, bao vây cung điện này! Nữ nhân của hoàng thượng nhất định cũng không tệ, bản tướng phải thử một phen mới được. Ha Ha Ha!”
Lương Hân Hân cắn chặt môi nhìn ánh mắt tà dâm của tên tướng lãnh, tay cầm chắc thanh kiếm sắc bén.
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


