Đuôi lông mày Mộ Dung Ca khẽ nhúc nhích, Lâm Khinh Trần đã chết ư?
Hắn còn nhớ rất rõ khi mũi kiếm đâm thẳng vào tim của Lâm Khinh Trần, Lâm Khinh Trần còn tự giễu cười: “Ta hao tổn biết bao công sức chỉ để chờ ngày Triệu Tử Tận đăng cơ, không ngờ lại tiện tay ‘giúp người may áo cưới’ để bản thân lưu lạc đến tình trạng hôm nay! Chết trong tay của ngươi ta thật không cam lòng!” (Giúp người may áo cưới: ý chỉ còn cho rằng làm việc có lợi cho mình, ai ngờ bản thân thì xôi hỏng bỏng không, còn người khác thì hưởng trọn lợi tức)
Hắn chỉ tay lên trời cuồng vọng cười to, mắt đầy sát khí, “Từ lâu ngươi đã đáng phải chết!” Hắn chưa từng chần chừ, thậm chí dùng toàn lực đâm thẳng một nhát vào ngực Lâm Khinh Trần! Dòng máu tươi nóng bỏng gay mũi lại khiến tim hắn thở phào nhẹ nhỏm! Những người có ý đồ muốn mưu hại hoàng thượng đều đáng chết cả.
Lâm Khinh Trần chỉ cúi đầu nhìn màu máu đỏ hùng dũng phun trào, rồi ngửa mặt lên trời cười, “Đáng thương cho cho đời ta, một lòng tỉ mỉ tính kế, không ngờ lại rơi vào kết cục ngày hôm nay! Ta không cam lòng! Thật sự không cam lòng.”
Mộ Dung Ca cười nhẹ nhìn Lưu Vân đang thất thần, “Đúng vậy.”
Nàng nhìn dòng người ngoài cửa sổ, trong đầu chợt nghĩ ra điều gì đó bèn thấp giọng hỏi: “Sức khỏe của hoàng thượng dạo này có tốt không?” Chỉ một ít ngày tiếp xúc, có vẻ Triệu Tử Duy đã chuẩn bị trước, thản nhiên đối mặt với chuyện sinh tử. Một Triệu Tử Duy như vậy quả khiến người ta có chút không quen thuộc.
“Long thể không tốt. Lúc bản tướng đến tìm Mộ Dung Trắc, đã nhiều ngày hoàng thượng chưa từng chợt mắt.” Lưu Vân định thần, thấp giọng đáp.
Ánh mắt Mộ Dung Ca hơi lóe lên, có vẻ gần đây Triệu Tử Tận cũng có hành động.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)