Giọng nói ẻo lả của hoạn quan vang lên bên tai, sắc mặt Mộ Dung Ca và Nguyên Kỳ cùng trầm xuống. Về vấn đề vị phận Trắc phi từ ba năm trước đã có kết quả, căn bản không cần nói thêm. Chỉ là, những lời này của hoàng thượng cũng có nghĩa là muốn cả đời Mộ Dung Ca chỉ có thể làm một Trắc phi mà thôi!
Tuy đã cúi đầu xuống, nhưng thần sắc Mộ Dung Ca vẫn trầm đọng.
“Phụ hoàng đúng là bệnh sinh hồ đồ, về chuyện đại hôn không phải đã tỏ như mặt trời vượt quá ngọn sào, sao bây giờ đột nhiên thay đổi chủ ý? Phụ hoàng ngày đêm bận rộn, việc nhỏ này không cần phiền đến phụ hoàng lo lắng. Công công, đem thánh chỉ này về cung, cứ thuật lại đúng lời bản cung đã nói, đồng thời hãy giao lá thư này cho phụ hoàng, sau khi xem xong nhất định phụ hoàng sẽ xem chuyện này như chưa từng xảy ra.”
Hiển nhiên công công đó biết Nguyên Kỳ sẽ không tiếp nhận thánh chỉ, nhưng những lời vừa nói ra khiến hắn chết đứng tại chỗ, song vẫn không dám nói thêm run run đón nhận lá thư. Sau khi cúi người hành lễ với Nguyên Kỳ, hắn hốt hoảng rời đi.
Mộ Dung Ca hơi nhíu mày ngẩng đầu nhìn Nguyên Kỳ, “Thái tử, cử chỉ này của hoàng thượng là muốn thử. Bọn họ muốn biết thiếp ở trong lòng thái tử có vị trí gì, qua đó sẽ dùng thiếp để áp chế người.” Thường ngày Nguyên Kỳ che giấu tâm tư rất tốt, tuyệt đối không để ai bắt được nhược điểm, nhưng từ khi nàng xuất hiện, hắn đã vì nàng mà thay đổi không ít sách lược, vì thế vô hình chung nàng đã trở thành mối uy hiếp của hắn. Thật ra, đạo thánh chỉ này của Nguyên Du là vô nghĩa, nếu một ngày Nguyên Kỳ đăng cơ, thánh chỉ của tiên hoàng này nói có cũng như không.
Thần sắc Nguyên Kỳ nhàn nhạt tựa hồ không quan tâm việc này, chẳng qua Mộ Dung Ca lại không hề xem nhẹ vấn đề này khiến hắn có chút khó chịu, “Không đáng ngại.”
Có thể không ngại sao? Mộ Dung Ca không mở miệng hỏi lại, hắn đã vướng phải quá nhiều chuyện rồi. Hiện giờ nàng muốn cùng hắn đồng cam cộng khổ, cùng đối mặt hết thảy vấn đề! Nàng tin chỉ cần hai người đồng tâm hiệp lực thì việc gì đều có thể hóa giả. Chẳng qua, hắn vốn có thói quen một mình đảm đương tất cả.
Nguyên Du, Lan Ngọc muốn đạt được mục đích? Đúng là si tâm vọng tưởng!
Trong tình cảm, điều quan trọng nhất chính là sự tin tưởng.
“Thái tử, khi thiếp quyết định cùng người trở về Hạ quốc thì đã chuẩn bị sẵn sàng sẽ cùng ngài đối mặt hết thảy vấn đề.” Nàng vẫn thiết tha nhìn hắn, trong mắt không chút bức bách, chỉ là sự bao dung nhẫn nại.
Cả người Nguyên Kỳ thẳng tắp nhìn nàng, giọng nói dịu dàng của nữ tử vang lên bên tai, trước mắt hắn dần dần hiện lên mớ ký ức đen tối hỗn độn chôn sâu tận đáy lòng, chúng như một màn ác mộng quấn thân khiến hắn không thể nào quên, không ngừng đan xen với những gì sắp sửa xảy đến.
Hắn dần dần im lặng, mãi rất lâu sau cũng không từng nói thêm tiếng nào.
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)