Mộ Dung Ca quay đầu nhìn Lưu Tùng Nguyên.
Lúc vừa bước đến cửa, Lưu Ngữ Yên quay đầu nhìn theo bóng xe ngựa chuẩn bị rời đi, từ góc độ này quả nhiên Mộ Dung Ca rất xinh đẹp, thậm chí có thể khiến người ta không muốn dời tầm mắt. Chắc nhờ dáng người này mới có thể hấp dẫn sự chú ý của Hạ quốc thái tử thôi! Từ tối qua đến giờ, tâm trạng nàng luôn hỗn độn, mãi vẫn chưa tìm được đáp án vì sao thái tử yêu thích Mộ Dung Ca như vậy? Thậm chí vì Mộ Dung Ca mà trục xuất hết thảy cơ thiếp trong phủ? Đến cả sự chủ động tiếp cận của nàng cũng không màng. Hay đúng như lời đồn đãi của mọi người, Mộ Dung Ca rất am hiểu thủ thuật phòng the?
Bất luận ở điểm nào nàng cũng không tin một nam tử có thể vĩnh viễn sủng ái duy nhất một nử tử.
Thế nên nàng vẫn còn cơ hội.
Lưu Tùng Nguyên thấy Lưu Ngữ Yên cứ luôn quay đầu liền nghi ngờ hỏi: “Yên Nhi, muội đang nhìn gì vậy?”
Cả người Lưu Ngữ Yên hơi run lên, vội lắc đầu, “Không có gì. Chẳng qua Yên Nhi có chút thắc mắc, tựa hồ Mộ Dung Trắc phi không giống như trước kia, không chỉ có dung mạo, mà đến cả tính cách đều thay đổi. Sao tỷ ấy lại không suy nghĩ cho huynh muội mình, ở lại nơi đây sao có thể an toàn được. Nếu được ở lại phủ thái tử, nhất định chúng ta sẽ không phải lo lắng sẽ có người đến ám hại nữa.”
Nghe vậy, thần sắc Lưu Tùng Nguyên lập tức trầm xuống, lạnh giọng quát thẳng: “Nghĩ vớ vẫn! Huynh muội ta có thân phận gì mà dám ngồi ngang với Mộ Dung Trắc phi! Nàng có thể cứu ta đã là đại ơn đại đức, sao Yên Nhi muội lại trở nên tham lam không biết tự thỏa mãn. Phủ thái tử là nơi ta và muội có thể vào ở sao? Những lời này đừng để ta nghe được lần nữa đấy!”
Miệng Lưu Ngữ Yên ong ong muốn phản bác nhưng không biết phải nói như nào. Lòng thầm bất mãn, dựa vào cái gì mà Mộ Dung Ca có thể ở lại trong phủ thái tử, được nam tử tuyệt vời như trích tiên sủng ái? Còn bọn họ thì phải lẩn tránh lén lút ở đây, ông trời không khỏi quá mức không công bằng rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

