Thượng Quan Ngọc Nhi lại đến sao?
Ha, thật biết chọn thời điểm! Khóe miệng Mộ Dung Ca giơ lên một độ cong tao nhã mê người, hồn nhiên như bộ dạng ửng hồng mắc cỡ của thiếu nữ vừa nãy không từng xuất hiện qua. Nàng giương đôi mắt phong tình vô hạn nhìn Nguyên Kỳ, mị nhãn như tơ hồn nhiên thiên thành, hạ giọng nói: “E là thái tử có muốn gần gũi thiếp hơn một tí cũng khó. Thêm vào đó tim thiếp không ngừng thấp thỏm lên xuống bất định. Haizz, nhiệt tình tuy mênh mông… song…! Đáng tiếc, thật đáng tiếc!”
Đuôi lông mày Nguyên Kỳ hơi nhướng lên khẽ nháy hai phát, hắn đưa mắt nhìn sang chỗ khác, giọng nói vẫn trong nhẹ, “Mộ Dung Ca, nàng thật sự rất giảo hoạt!”
Mộ Dung Ca mở to hai mắt, nhẹ nhàng cười. Ánh mắt khẽ lóe lên, nhanh chóng quan sát vành tai đang đỏ lên của hắn! Nàng trợn tròn đôi mắt, “Thái tử vì dung mạo của thiếp mà khuynh đảo sao? Vẻ mặt ngượng ngùng của thái tử lúc này thật rung động lòng người.”
Không gian yên tĩnh như tờ.
Trong nháy mắt, Nguyên Kỳ thanh lãnh ra lệnh: “Dẫn Thượng Quan tiểu thư đến đây.”
“Tuân.” Thủ vệ lĩnh mệnh lui xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
