Bỗng nhiên Mộ Dung Ca quay đầu lại, ánh mắt lợi hại không thua gì Lan Ngọc, khóe miệng nàng nhếch lên vài vẻ khinh miệt: “Đại Hoàng tử âm thầm ba lần bốn lượt truy tìm tung tích xưởng binh khí của ta không xong, không lẽ bây giờ là ‘chó cùng đường thì bức giậu’, dùng thủ đoạn ti tiện như vậy để uy hiếp ta? Ha, ta trước giờ chưa từng gặp qua người bị ổi như Đại Hoàng tử đấy!”
Đồng tử của Lan Ngọc khẽ cương lại, lợi hại quét mắt nhìn chằm chằm Mộ Dung Ca, “Thiết nghĩ Mộ Dung Trắc phi đã có lựa chọn.”
“Đại Hoàng tử, giữa ta và người sớm đã không đơn giản có thể dùng chữ ‘uy hiếp’. Trong mắt mọi người, nữ tử chính là một quân cờ sử dụng tốt nhất. Ngài cho rằng đã từng lợi dụng ta, bây giờ còn muốn tiếp tục lợi dụng ta để đạt được mục đích? Đại Hoàng tử không phải suy nghĩ quá viễn vông rồi chứ?” Mộ Dung Ca dõi theo hắn, không ngại nói thẳng. Nàng có thể giả vờ để tạm thời không phải đối địch với hắn, có thể nhẫn đại chờ ngày báo thù nhưng không có nghĩa nàng chịu để hắn uy hiếp đâu!
Hắn cho rằng nàng là người không có đầu óc chăng?
“Thái tử cũng sắp hồi phủ rồi. Đại hoàng tử vốn chú trọng đạo nghĩa, ta không dám kéo dài thời gian. Không tiễn.” Mộ Dung Ca lạnh giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
