Triệu Tử Duy một thân áo choàng màu đỏ tía đang tung bay trong gió, mái tóc đen đang di động tung bay trong gió, cặp mắt lộ vẻ phong lưu tà mị đang lặng im nhìn nàng, song sắc mặt của hắn tái dần đi. Khi nhận ra nàng đang nhìn mình, khóe miệng hắn mới khẽ nhếch lên, có chút bất lực cười: “Cảnh sắc nơi đây như thế nào?”
Nguyên Kỳ xoay người nhìn nam tử đột nhiên xuất hiện, đôi ngươi đen láy lãnh liệt tột cùng nhìn chằm chằm Triệu Tử Duy.
Mộ Dung Ca thở dài một tiếng, đáp: "Phong cảnh phủ Khánh Lâm vương rất đẹp, chỉ là vẫn không sánh được với Thu Nguyệt cung.”
Triệu Tử Duy nghe vậy, đáy mắt cấp tốc xẹt qua một tia đau đớn, hắn tiến lên ôm chặt eo nàng trước mặt Nguyên Kỳ, nhẹ giọng nói bên tai Mộ Dung Ca: “Khánh Lâm vương, Hạ quốc Đại Hoàng tử đang chờ chúng ta. Đi thôi.”
Tầm mắt Mộ Dung Ca chạm đến dáng người thẳng đứng của Nguyên Kỳ và đôi mắt thâm sâu khó lường đang nổi đầy ám quang, theo bản năng nàng muốn tránh khỏi khủy tay của Triệu Tử Duy, nhưng chợt nhìn thấy Triệu Tử Tận và Lan Ngọc đang đi từ xa đến.
Triệu Tử Tận chu đáo đỡ Nguyên Ngư, trên mặt Nguyên Ngư đã không còn vẻ đau khổ van này khi nãy, chỉ tỏa ra nét dịu dàng tình thắm. Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, xem ra đôi lúc nàng nghĩ nhiều rồi, quyết định vừa nãy nàng hoàn toàn không có sai.
“Xem ra chúng ta không cần quay vào rồi, bọn họ đã tới.” Mộ Dung Ca mỉm cười nhìn Triệu Tử Duy.
Thần sắc hắn lộ vẻ lãnh liệt nhìn Nguyên Kỳ, “Hạ quốc thái tử nên biết chừng mực.”
Nguyên Kỳ khẽ nhướng mày, đôi mắt thâm sâu âm u nhìn cánh tay Triệu Tử Duy đang khoác trên vai Mộ Dung Ca. Hắn hạ tầm mắt, cười nhàn nhạt đáp: “Tề quốc hoàng thượng không cần quá cẩn trọng. Đã từng mất đi, thì vĩnh viễn cũng không còn nữa, hà tất phải chịu nỗi khổ dây dưa? Nên lựa chọn gì, chắc ngài đã có quyết định rồi, không phải sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)