Nguyên Kỳ ngẩng đầu, không nhìn mọi người, ánh mắt phân rõ trắng đen lướt qua Lan Ngọc một lát rồi nhìn về phía Triệu Tử Tận, Triệu Tử Duy, không hề nhìn qua Mộ Dung Ca, cười hỏi Triệu Tử Tận: “Khánh Lâm vương đã gặp giai nhân giống như vậy, sao không nghĩ là có thể dâng tặng cho bản cung?”
Nụ cười ma mị của Triệu Tử Duy cũng cứng đờ, Nguyên Kỳ… hắn…
“Nếu Hạ quốc thái tử cũng thích mỹ nhân, ngày sau bản vương gặp được người giống Thanh phi, nhất định sẽ dâng tặng Hạ quốc thái tử.” Triệu Tử Tận âm thầm nhìn lướt Mộ Dung Ca, trả lời.
Bầu không khí có chút quái dị, cũng vì một câu trả lời của Triệu Tử Tận, và câu hỏi của Nguyên Kỳ. Trong lòng mọi người nhất thời cũng nảy sinh rất nhiều tâm sự riêng.
Triệu Tử Duy luôn luôn cảm nhận được cảm xúc của Mộ Dung Ca ngồi bên cạnh, hắn dám khẳng định nàng đang rung động. Có phải là vì Nguyên Kỳ đã đến? Hay là, bây giờ nàng đang nghĩ cách rời xa hắn?
“Tề quốc hoàng đế còn phải xử lý việc trong triều, chắc là rất bận rộn, bản cung không làm phiền nữa, hai ngày nữa, nếu hoàng đế Tề quốc có thời gian, hẹn một ngày chúng ta cùng gặp mặt.” Nguyên Kỳ đột nhiên đứng dậy, chắp tay nói với Triệu Tử Duy. Thần thái không chút quyến luyến, ánh mắt không chút dao động nhìn Mộ Dung Ca, “ Hiển nhiên, Thanh phi nương nương có thể đi cùng.”
“Tất nhiên rồi.” đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy, gật đầu đáp. Cánh tay đang ôm Mộ Dung Ca càng xiết chặt, cũng may móng tay hắn không sắc bén, bằng không dám sẽ tiến thẳng vào da thịt nàng rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
