Hương Lan…
Năm ấy Hương Lan đi theo Lâm Khinh Trần đã dịch dung khuôn mặt trở nên tầm thường, cô ta thật khôn ngoan. Còn nhớ có một ngày cô ta bất cẩn làm bẩn quần áo của Lâm Thanh Nhã, đó là bộ quần áo mà nàng ta thích nhất, Lâm Thanh Nhã đã vô cùng giận dữ, chỉ là một đứa tôi tớ ti tiện mà cũng dám làm bẩn y phục của nàng ta.
Vào thời điểm đó, Lâm Thanh Nhã đang thích mặc những bộ quần áo màu hồng nhạt tươi tắn.
Ba gã thị vệ xong việc bỏ đi, khi thấy Hương Lan nằm đó một mình, Lâm Thanh Nhã mới đi đến trước mặt, lạnh lùng nhìn gương mặt trắng nhợt vì sợ hãi của Hương Lan, cười lạnh: “Đây là trừng phạt vì ngươi dám làm bẩn váy của bản cung! Nhớ kỹ, đứa ti tiện như ngươi không xứng chạm vào bất kỳ vật gì của bản cung!”
Trước khi quay người rời đi, nàng ta nhìn thấy gã hoạn quan theo hầu đang đắm đuối nhìn Hương Lan, nàng ta bèn cười âm hiểm: “Niệm tình ngươi đi theo bản cung nhiều năm, cũng coi như tận tâm, thưởng cho ngươi nha đầu kia! Nhớ đừng chơi đùa quá muộn.”
Gã hoạn quan nghe xong, hai mắt lập tức sáng rỡ.
Tuy hoạn quan không có vật của đàn ông nhưng ở trong cung lâu ngày cũng không chịu nổi sự cô đơn tịch mịch, thường làm những trò mờ ám với cung nữ ở trong bóng tối, chuyện này vốn cũng chẳng có gì là bí mật.
Hương Lan đã mệt lả, đâu còn sức lực để chịu đựng thêm một lần nữa bị hoạn quan giày vò?
Lâm Thanh Nhã thoát ra khỏi ký ức xa xôi, cơ thể nàng ta chợt run lên, nàng ta nhớ khi đó tuy Hương Lan không còn kêu khóc nhưng ánh mắt cô ta nhìn Lâm Thanh Nhã bình tĩnh đến mức đáng sợ!
Chắc chắn Hương Lan đang trả thù nàng ta!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

