Sau tiếng gầm giận dữ của Triệu Tử Duy, vành mắt Mộ Dung Ca bắt đầu ngấn nước, nàng khẽ cắn môi nhịn đau, hoảng hốt nói: “Là thiếp cả gan làm loạn, tạ ơn Hoàng thượng đã tha tội.”
Triệu Tử Duy liếc nhanh qua vết thương sưng đỏ trên tay nàng, hắn âm thầm siết chặt đấm tay, bề ngoài vẫn phải tỏ ra tức giận, quát to: “Cút!”
Như Băng đứng đằng sau khó tin nhìn sự việc xảy ra trước mặt. Thời gian này tuy rằng Triệu Tử Duy chưa từng sủng hạnh Mộ Dung Ca nhưng cũng không thô lỗ như thế này! Đúng là hắn vì thấy Lan phi bị ủy khuất nên mới không đành lòng mà quát Mộ Dung Ca sao? Không nghĩ nhiều, nàng vội vàng bước tới đỡ Mộ Dung Ca.
“Thiếp xin cáo lui.” Mộ Dung Ca cúi thấp đầu, cơ thể không ngừng run rẩy. Sau khi được Như Băng đỡ dậy, nàng vịn vào Như Băng cùng đi ra ngoài.
Chứng kiến cảnh này, trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng.
Triệu Tử Tẫn siết nắm đấm chặt đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Tuy hắn luôn cúi đầu nhưng vẫn thấy rõ những gì vừa xảy ra, vì thế hắn tự trách mình, thiếu chút nữa đã đánh mất lý trí mà xông tới, nếu không có bàn tay của Nguyên Ngư giữ chặt lấy tay hắn thì có lẽ đến hắn cũng không tưởng tượng được mình sẽ làm ra những gì.
Hương Lan thoáng vui mừng, nhưng trong lòng nàng ta vẫn còn nghi ngờ. Chẳng phải mọi việc vốn nên như thế hay sao? Khi nhìn thấy Triệu Tử Duy tức giận vì nàng ta, Hương Lan mừng phát điên, thậm chí còn muốn ngay lập tức lao đến bên hắn, tựa vào lồng ngực rắn chắc, cảm thụ tình cảm của hắn dành cho nàng ta.
Vì chủ nhân của bữa tiệc đột ngột rời đi, gia yến liền kết thúc trong không khí nặng nề.
Trước khi rời khỏi, Triệu Tử Tẫn bỗng ngước lên nhìn Triệu Tử Duy bằng ánh mắt sâu sắc, hắn cất giọng nói trầm thấp mang theo vài phần áp lực. “Thái tử nước Hạ nói vài ngày nữa sẽ đến thăm nước Tề chúng ta.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)