Màn đêm buông xuống, bầu trời đen thẳm tĩnh lặng không một gợn mây, trên đó treo một vầng trăng hình lưỡi liềm tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Không có bất cứ lời thông truyền nào báo trước, Triệu Tử Duy đột ngột xông vào tẩm cung bên trong cung Thu Nguyệt.
Mộ Dung Ca đang ngồi tĩnh tâm trong thùng tắm, bị hắn làm cho bất ngờ không kịp đề phòng.
Nàng sợ hãi lập tức dìm thân mình ngập trong thùng nước tắm, trong làn hơi nước mờ ảo, nàng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn. “Hoàng thượng, có chuyện gì khiến ngài phải thất thố như thế?”
Triệu Tử Duy đứng im nhìn người con gái ẩn hiện trong làn hơi nước như thể người đó là tiên nữ hóa phàm, nàng thật xinh đẹp và thuần khiết. Hắn chưa từng bắt gặp hình ảnh xinh đẹp động lòng người của nàng như lúc này, phóng mắt khắp đám phi tần trong hậu cung của hắn, không ai có thể so sánh được với nàng.
“Trẫm… muốn gặp nàng.” Cổ họng hơi căng thẳng khiến hắn phải nuốt nước bọt.
Người con gái này là người mà hắn vô cùng khao khát, muốn đặt nàng dưới thân hắn để làm nàng vui vẻ, cơ thể hoàn mỹ như trong trí nhớ của hắn lúc này đang trần trụi trước mắt, lúc ẩn lúc hiện sau làn hơi nước mờ mịt.
Ôn hương nhuyễn ngọc gần ngay gang tấc khiến hắn không thể rời mắt nhìn. Mà vốn hắn cũng không muốn rời mắt đi đâu cả.
Mộ Dung Ca dời ánh mắt đi nơi khác, cố ý không nhìn hắn, nàng nói: “Hoàng thượng, ngài quên lời giao ước của chúng ta mấy ngày trước rồi ư? Hành động như thế này là nên hay không nên, chẳng phải ngài còn rõ hơn thiếp sao?” Nàng biết muốn để hắn chết tâm, nàng cần phải tuyệt tình hơn nữa.
Triệu Tử Duy bỗng nhiên cười một cách quái dị. “Mộ Dung Ca, có thật là nàng muốn tuyệt tình đến mức này không?”
Chẳng lẽ chỉ vì một quyết định sai lầm khi đó mà hắn đã hoàn toàn mất đi nàng? Số phận để bọn họ gặp lại nhau ngày hôm nay cũng không thể làm nàng thay đổi ý định phải không? Triệu Tử Duy tiếp tục nói: “Có phải là vì trẫm không thể nào cho nàng cuộc sống một vợ một chồng như nàng mong muốn?”
E rằng trên đời này sẽ chẳng có kẻ nào có thể làm được điều đó cho nàng, nếu năm đó tên Nguyên Kỳ kia cho nàng một cuộc sống như thế thì hẳn nàng đã không rời khỏi hắn ta rồi, và Triệu Tử Duy hắn cũng không thể cho nàng ngay lúc này. Nếu một ngày kia hắn thành công xưng bá thiên hạ, đứng trên đỉnh cao nhất của quyền lực và vinh quang, chắc chắn hắn sẽ thực hiện được điều đó, nhưng bây giờ thì chưa được.
“Không.” Mộ Dung Ca lắc đầu, đang muốn nói rõ với hắn thì chợt nghe thấy tiếng bẩm báo của cung nhân vang lên ngoài cửa.
“Bẩm Hoàng thượng và nương nương, cung Chiêu Dương đến báo tin, nói Lan quý phi nương nương bị nhiễm phong hàn ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
