Nói vậy cũng có lý, nếu không quen biết vì sao lại giữ cô gái kia ở lại? Rốt cuộc cô gái đó là ai?
Lương Hân Hân khẽ lắc đầu. "Cho dù là ai cũng không quan hệ gì tới bản cung." Nàng đã sớm quyết định sẽ không quan tâm tới chuyện tranh giành tình nhân vô vị chốn cung đình này nữa.
Thấy vẻ mặt hờ hững của Lương Hân Hân, Như Băng thắc mắc: "Hoàng Quý phi, người không muốn có được sự sủng ái của Hoàng thượng sao ạ? Nếu Lan Quý phi thất sủng, người sẽ có cơ hội."
Lương Hân Hân mỉm cười lắc đầu, mấy năm nay nàng đã hiểu rõ, càng cố cưỡng cầu càng không đạt được, chi bằng tự cho mình một cơ hội thì hơn, nếu cứ phải hãm mình vào sâu trong nỗi đau khổ đến nỗi không tự thoát ra được thì thà đứng ở phía sau chờ đợi, đợi một ngày nào đó người ấy ngẫu nhiên quay lại nhìn, chỉ cần thế là đủ, cho dù cả đời này không được hắn sủng ái nàng cũng không hối hận.
Từ đáy lòng Như Băng thực sự bội phục Lương Hân Hân, nàng nhập cung đã được hai năm vẫn luôn ở bên cạnh hầu hạ Lương Hân Hân, tuy không phải là tâm phúc nhưng nương nương vẫn luôn đối đãi rất tốt với nàng như những cung nhân khác, có được một vị chủ nhân như vậy ở trong thâm cung này đúng là phúc phận cả đời khó cầu. Kỳ thực so với Hương Lan kia, nàng mong muốn Lương Hân Hân được sủng ái hơn.
"Cô gái kia là ai?" Lương Hân Hân tự lẩm bẩm, có thể để Triệu Tử Duy giữ lại bên cạnh chứng tỏ nàng ta không phải người đơn giản.
-bamholyland.com-
Sau khi biết tin Triệu Tử Duy thu nhận một cô gái, Lâm Thanh Nhã lập tức đi tới cung của Hương Lan ra sức châm chọc: "Thật ngạc nhiên, chẳng biết nàng kia là thần thánh phương nào lại có thể làm cho Hoàng thượng mời Lan phi bước ra khỏi Thừa Thanh cung."
Từ khi trở về từ Thừa Thanh cung, Hương Lan vẫn luôn bồn chồn lo lắng, sắc mặt hơi tái, giờ lại nghe thấy Lâm Thanh Nhã dùng giọng điệu hả hê để mỉa mai mình, ánh mắt lập tức lạnh đi, nàng ta nói: "Rồi Thục phi sẽ biết nhanh thôi. Thục phi, cô đang ghen tị sao?" Lâm Thanh Nhã không hổ là tỷ muội của Lâm Thiện Nhã, tính cách giống nhau như đúc, cách xử lý việc cũng hấp tấp như vậy rất dễ khiến người khác nắm được quyền chủ động.
Hôm nay ở Thừa Thanh cung, khi nhìn thấy Mộ Dung Ca, quả thực Hương Lan đã rất bất ngờ, nháy mắt bao nhiêu suy nghĩ và cảm xúc xông lên óc, khoảnh khắc khi nhìn thấy người con gái đó, nàng thực sự sợ hãi đến mức không thể khống chế chính mình thôi run rẩy.
"Lan phi ngươi sắp bị thất sủng rồi, cũng nên lo lắng đi là vừa. Dù sao bản cung đã từng là chủ nhân của ngươi, tất nhiên ta sẽ không trơ mắt nhìn ngươi bị thất sủng nên mới đặc biệt đến đây nhắc nhở." Lâm Thanh Nhã tức lắm nhưng vẫn cố nén tỏ ra tươi cười. Từ ngày được gả vào nước Tề đến giờ, nàng ta chưa được ngày nào thuận lợi, sau đó lại bị cái đứa đã từng là nô tỳ này đoạt đi mọi sủng ái của nàng ta, giờ nhìn thấy nó bị thất sủng mới khiến nàng ta cảm thấy vui vẻ, càng muốn đến đây để xem đối thủ của mình thảm hại như thế nào.
Kết quả làm cho nàng ta rất vừa lòng, mặc dù Hương Lan đã cố ý che giấu nhưng vừa bước vào phòng, thấy khuôn mặt tái nhợt của Hương Lan, nàng ta biết sự xuất hiện của cô gái kia đã mang đến cho Hương Lan nhiều nguy cơ không nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


