"Bẩm, có một cô gái lạ đi cùng Khánh Lâm vương vào cung, cô gái này đeo mạng che mặt nhưng chắc chắn nàng ta không phải là Khánh Lâm vương phi ạ." Gã thị vệ cúi đầu trả lời.
Triệu Tử Duy hơi nhíu mày, nghi ngờ hỏi lại. "Một cô gái ư?"
"Vâng, người đó đeo mạng che mặt nên ty chức không thấy rõ dung mạo của nàng ta." Thị vệ cung kính.
Mùi hương canh gà thơm nồng phảng phất trong không khí, người con gái bê bát canh nóng hổi đến xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm. Cảnh đẹp làm Triệu Tử Duy phải nheo mắt mỉm cười, có lẽ ánh sáng trong điện quá mờ nên Hương Lan không thấy rõ vẻ mặt của Triệu Tử Duy lúc này.
Triệu Tử Duy dịu dàng nói: "Ái phi không cần tự mình xuống bếp."
Hương Lan đặt khay lên bàn sau đó cầm lấy bát canh gà, nàng mỉm cười quyến rũ: "Hoàng thượng ngày đêm làm việc vất vả, thiếp chỉ làm việc nhỏ này được coi là gì. Hoàng thượng làm việc mệt mỏi thiếp càng đau lòng, vì vậy mấy ngày nay mới học làm món canh gà này để tẩm bổ cho ngài, mong Hoàng thượng đừng chê cười."
"Chỉ cần do ái phi làm, trẫm tất nhiên sẽ thích." Triệu Tử Duy nắm lấy chiếc eo thon nhỏ của Hương Lan, đôi môi mỏng kề sát bên tai nàng phả ra những lời mập mờ.
Hương Lan xinh đẹp quyến rũ cười khanh khách, tự mình múc một muỗng canh đút cho Triệu Tử Duy.
Triệu Tử Duy vừa cười vừa uống một ngụm, hương vị canh gà hầm nóng hổi lan tỏa trong miệng. Đúng là canh gà, nhưng mùi vị thì... Đôi con ngươi đen láy tà mị của hắn nhẹ giao động, giống như đang chìm vào trong hồi ức nào đó, trong trí nhớ của hắn có một người con gái dù nấu bất cứ thứ gì cũng đều rất ngon, chỉ cần ăn một lần sẽ không bao giờ quên. Mùi vị canh gà trong miệng hắn lúc này thật nhạt nhẽo, không thể kích thích nổi vị giác khiến hắn không muốn uống thêm. Hắn bị mất hứng, đáy lòng bỗng lạnh đi, một chút buồn man mác dần trỗi dậy làm hắn hơi ngẩn người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)