Lưu Ngữ Yên chết lặng trước tin tức khủng khiếp vừa nghe được. Cõi lòng nàng tan nát, thì ra Tam hoàng tử tiếp cận nàng là vì có mục đích, hắn không những lừa gạt trái tim nàng mà còn muốn chiếm lấy sản nghiệp của Lưu gia và Mộc tỷ tỷ!
Nàng nhớ lại từng cử chỉ, từng biểu hiện quan tâm chăm sóc của hắn đối với mình, chưa từng có ai đối xử tốt với nàng đến thế, mà người ấy còn là Tam hoàng tử cao quý của nước Lương. Chỉ cần hắn muốn sẽ có rất nhiều cô gái vây quanh, nhưng hắn lại rất tốt với nàng. Lưu Ngữ Yên không tin đây là sự thật, nàng ngơ ngác nhìn Lưu Tùng Nguyên: “Ca, có thể đó chỉ là hiểu lầm.”
Hắn làm sao có thể lợi dụng nàng như vậy được, nàng không muốn tin những ân ái ngọt ngào trong thời gian qua chỉ là giả.
Lưu Tùng Nguyên nghiêm mặt. Những năm qua y vẫn luôn cố gắng chèo chống giữ sản nghiệp của Lưu gia cũng chỉ vì muốn muội muội của mình có được một cuộc sống tốt đẹp, y đã nghĩ rằng sau này nhất định sẽ tìm cho Ngữ Yên một tấm chồng tốt, nhưng không ngờ vị muội muội luôn được y nâng niu lại bị Lương Thần đoạt mất. Vậy chẳng phải quá lợi cho tên Tam hoàng tử kia rồi sao! Lưu Tùng Nguyên không bao giờ ngờ tới kết quả này, bởi vì y vẫn luôn nghĩ rằng Yên Nhi rất thông minh, chắc chắn sẽ không rơi vào bẫy của Lương Thần.
Mộ Dung Ca cau mày. Thì ra là vậy! Quả nhiên Lương Thần có mục đích khi tiếp cận Lưu Ngữ Yên, hơn nữa mưu đồ của hắn không chỉ nhắm vào sản nghiệp của nhà họ Lưu, mà hắn còn muốn đoạt được cả xưởng binh khí của nàng, dã tâm của hắn không hề nhỏ!
Lưu Ngữ Yên đờ người, hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ. Mười sáu năm qua nàng vẫn luôn được sống trong nhung lụa, chưa bao giờ phải chịu cực khổ, cũng chưa bao giờ tiếp xúc với những loại người mưu mô xảo trá nên nàng không hề có phòng bị, cũng không biết cách tránh né. Đến hôm nay nàng mới biết mình đã bị lừa dối và trở thành quân cờ cho kẻ khác lợi dụng, đầu óc nàng trống rỗng mất đi phương hướng, không biết mình nên làm gì bây giờ. Bỗng nhiên, ánh mắt đẫm lệ của nàng dán chặt lên Mộ Dung Ca, nàng lên tiếng cầu xin: “Mộc tỷ tỷ, hãy nói với Yên Nhi rằng tất cả những việc này đều không có thật đi.”
Mộ Dung Ca đành thở dài, dù biết là tàn nhẫn nhưng nàng vẫn phải nói thật. “Yên Nhi, muội đã mười sáu rồi, chuyện này là trắng hay đen hẳn tự muội cũng nhìn thấy rõ. Trên đời này, người duy nhất thật lòng với muội cũng chỉ có người thân của muội mà thôi.”
Lưu Tùng Nguyên không phải là người có lòng dạ sắt đá, vừa nãy đưa tay tát Yên Nhi và mắng nàng là vì quá tức giận, đến giờ y đã thấy hối hận khi nhìn thấy muội muội của mình hồn bay phách lạc, sợ hãi đến mức hoảng hốt. Thái độ của y dịu đi, giọng nói cũng mềm hơn nhiều. “Nghe lời ca ca. Nếu muội cứ đâm lao theo lao tiến cung trở thành trắc phi của Tam hoàng tử, tuy rằng thân phận đó cao quý nhưng ở trước mặt vợ cả, muội cũng chỉ là một người thiếp nhỏ bé mà thôi, đã mang phận thiếp thì đời này đừng mong ngẩng đầu lên mà sống nữa. Huống chi tất cả những sự yêu thương chăm sóc của Tam hoàng tử đối với muội đều chỉ là giả dối!”
Lưu Ngữ Yên nhắm nghiền hai mắt, một giọt nước mắt trong suốt chảy xuống từ khóe mắt của nàng, bi thương và tuyệt vọng, nhờ câu nói của Mộ Dung Ca, thật lâu sau nàng mới gật đầu trả lời: “Cái thai trong bụng Yên Nhi không thể giữ lại.” Mộc tỷ tỷ nói đúng, trên đời này bất cứ kẻ nào cũng có thể lừa gạt nàng, nhưng ca ca tuyệt đối sẽ không làm như vậy, nàng không phải kẻ ngu ngốc, chỉ nhất thời bị Lương Thần dỗ ngon dỗ ngọt mà rơi vào cạm bẫy của hắn mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)