Lương Hân Hân kinh ngạc, trên đời này lại có nữ tử xinh đẹp hơn Lâm Thiện Nhã ư? Ai cũng có thể nhận ra ý đồ của nàng ta, nhưng nếu cô gái này đã từng sống trong cung thì tại sao cho đến bây giờ không có ai nhận ra sự xinh đẹp của nàng ta?
Lâm Thanh Nhã nhíu mày nhìn cô cung nữ kia, nàng cảm thấy cô gái này rất quen nhưng không nhận ra được mình đã từng gặp ở đâu.
Tất cả mọi người đều sững sờ trước vẻ đẹp của nàng ta, ngay cả những tú nữ được tuyển chọn đứng trên điện lúc này cũng cảm thấy tự xấu hổ.
Trong không khí yên lặng, khóe miệng Triệu Tử Duy bất chợt nhương lên, hắn nhìn xoáy sâu vào nàng cung nữ vừa xuất hiện, cất giọng nói tà mị: “Ngươi là ai?”
Người cung nữ có dung mạo tuyệt sắc ấy không hề tỏ ra sợ hãi hay vui mừng, nàng rất bình tĩnh trả lời hắn: “Bẩm Hoàng thượng, thiếp là Hương Lan.”
Hương Lan? Cái tên này làm Lâm Thanh Nhã run rẩy. Hai năm trước Hương Lan đột nhiên tới gặp nàng, nói là theo lệnh của Lâm Thiện Nhã đi theo hầu hạ nàng, tất nhiên nàng không thể giữ lại người của Lâm Thiện Nhã. Dung mạo của Hương Lan lúc ấy không đoạt hồn như bây giờ, thậm chí có thể nói là rất tầm thường. Chẳng trách vừa rồi khi nhìn thấy Hương Lan, nàng lại có cảm giác quen thuộc, thì ra Lâm Thiện Nhã có tâm tư như thế! Đem một người có dã tâm và dung mạo quốc sắc thiên hương đến bên cạnh nàng, mục đích chính là nhằm vào Triệu Tử Duy, khiến nàng phải khổ sở. Lâm Thiện Nhã, tính kế hoàn hảo lắm!
Thế mà lúc ấy nàng không hề phát hiện ra diện mạo thật của Hương Lan, còn thầm cười khẩy vì nghĩ rằng Lâm Thiện Nhã đưa một kẻ tầm thường đến theo dõi nàng, đúng là quá ngu ngốc, nên lúc ấy nàng đã đưa Hương Lan tới nơi khác làm cung nữ. Thoắt cái qua hai năm, nàng đã quên trong cung còn có kẻ tên Hương Lan này!
Mọi người trong điện đều đang nghĩ rằng cung nữ này sẽ bị trừng phạt thì bỗng nhiên Triệu Tử Duy nói: “Kể từ hôm nay ngươi sẽ là Hương mỹ nhân.”
Mỹ nhân? Mặc dù địa vị mỹ nhân ở trong cung rất thấp, nhưng nếu sau này có thể được Hoàng thượng sủng ái thì tiền đồ vô hạn.
Hương Lan không hề bất ngờ, nàng cúi đầu quỳ xuống, khấu tạ: “Thiếp tạ ơn Hoàng Thượng!”
Không ngờ xuất hiện một việc nhỏ mà lại có thể tạo nên một mỹ nhân độc nhất vô nhị! Bầu không khí trên đại điện bỗng thay đổi. Lương Hân Hân thầm thở dài, nàng biết ngoại trừ Mộ Dung Ca là người trong lòng, được hắn yêu thương thì chỉ có những cô gái nhan sắc khuynh quốc khuynh thành độc nhất vô nhị như thế này mới lọt được vào mắt của hắn, mà cả hai điểm ấy, bản thân nàng đều không có được. Nàng chỉ đành tự cười mình, lạnh lùng rời ánh mắt khỏi Hương Lan.
Lâm Thanh Nhã kinh ngạc mở to mắt, càng hiểu được ý định của Hương Lan. Mỹ nhân? Cái danh vị chỉ cao hơn cung nữ một bậc?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)