Beta: Vịt
Lâm Thiện Nhã thấy Hương Lan im lặng, đăm chiêu, lại càng đề phòng, nàng ta nghi ngờ đánh giá Hương Lan một phen từ trên xuống dưới, môi nở nụ cười như có như không: “Hương Lan, ngươi không yên tâm về ta sao?”
Nghe vậy, Hương Lan bỗng cảm thấy toàn thân rét lạnh, khi nàng quay đầu nhìn Lâm Thiện Nhã, trong đôi mắt đẹp của nàng ta ánh lên ý cười. Lòng bỗng
dấy lên cảm giác khác thường, nàng rủ mắt, trả lời: “Vâng, nô tỳ phụng
mệnh Kinh Nam Vương hầu hạ ngài, tuyệt đối không để ngài phạm sai lầm.”
Khóe môi tươi cười của Lâm Thiện Nhã thoáng cứng lại. Dám lấy Lâm Khinh Trần để áp chế nàng ư? Xem ra trước kia nàng đã không nhìn lầm, Hương Lan
đúng là kẻ không cam chịu an phận, giữ ở bên người nhất định là một cái
mầm tai họa! Hiện giờ nàng đã bình yên vô sự và trở lại Bạc Khang Các
như xưa, Hương Lan đã trở thành kẻ vô dụng không cần đến nữa. – “Ta rất
lo lắng cho Thanh Nhã muội muội, thật tốt nếu ngươi có thể thay ta đi Tề Quốc chăm sóc muội ấy, chẳng biết ý ngươi thế nào?”
“Đi Tề Quốc ạ?” – Hương Lan biến sắc, kinh ngạc nhìn Lâm Thiện Nhã. Nàng
không tin vào tai mình, Lâm Thiện Nhã lại muốn nàng đi Tề Quốc! Mà ý tứ
trong thời nói của công chúa là muốn nàng tìm cách trèo lên giường của
thái tử Tề Quốc, dùng kế này để đối phó Lâm Thanh Nhã? Nhưng mục đích
chủ yếu có lẽ là vì Lâm Thiện Nhã kiêng kị dung nhan thực sự của nàng
chăng? Mặt nạ da người đã sớm như hình như bóng với nàng nhiều năm, nàng đã quên mất dung nhan khuynh quốc khuynh thành thực sự của mình, nàng
nguyện làm một người bình thường để không làm trái mệnh lệnh của Lâm
Khinh Trần, trung thành tận tâm. Nhưng thật không ngờ Lâm Thiện Nhã đã
có ý phòng bị nàng từ lâu! Thì ra lời khuyên chân thành của nàng từ lâu
đã trở thành độc dược trong tai Lâm Thiện Nhã, chẳng trách công chúa vẫn luôn khăng khăng làm theo ý mình! Thì ra là thế!
Lâm Thiện Nhã không biết chỉ trong một thoáng, lòng Hương Lan hiện lên đủ
loại ý nghĩ, đôi mắt nàng khóa chặt Hương Lan, ánh mắt toát ra sự đe dọa lạnh thấu xương, nàng nhếch môi, cười nói: “Tề quốc thái tử là “nhân
ngươi hãy khởi hành đi.”
Hương Lan khẽ giật mình nhìn xuống, lòng thầm cười nhạt, không thanh minh một câu, chỉ đáp: “Tạ ơn Lâm Trắc phi đã hao tâm tổn sức nghĩ cho tương lai của nô tỳ, nô tỳ sẽ không phụ tấm lòng của Lâm trắc phi.”
“Ngươi hiểu được lòng ta thì tốt.” – Lâm Thiện Nhã gật đầu vừa lòng. Nhìn dung mạo bình thường của Hương Lan, nàng dường như có thể thấy gương mặt
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

