Mộ Dung Ca luôn cảm thấy bất an, tối nay quá yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
“Lối đi này rất bí mật, hơn nữa không có Lưu Vân ở bên cạnh bảo hộ cho tỷ, đệ không yên tâm.” – Triệu Tử Tẫn kiên trì cầm tay cô.
Mộ Dung Ca mỉm cười: “Mới một năm không gặp Tẫn Nhi đã như mấy lão bà hay lo lắng lung tung rồi? Yên tâm đi, tỷ tỷ không có việc gì đâu.”
Triệu Tử Tẫn nhíu mày. – “Đệ chỉ lo cho tỷ thôi. Tỷ cũng yên tâm, đệ không việc gì đâu.” – Có một số chuyện Mộ Dung Ca không biết, và hắn cũng tuyệt đối không để cho cô biết, những thứ dơ dáy đó chỉ làm cô bị vấy bẩn mà thôi.
“Tỷ lạnh sao? Tay run quá?” – Triệu Tử Tẫn ân cần hỏi. Mải ôn lại chuyện cũ nên hắn không chú ý đến thời gian đã về khuya, đêm cuối thu gió se lạnh rất dễ nhiễm phong hàn. Hắn có nội lực nên không sợ lạnh, nhưng thân thể cô mảnh khảnh và yếu hơn hắn nhiều.
“Tỷ không sao.” – Cô thu lại tâm tư, ngước nhìn gương mặt đầy sự quan tâm của Tẫn Nhi, trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp, cô mỉm cười. Dù có thế nào thì hắn vẫn là Tẫn Nhi, là người thân duy nhất của cô. Mặc dù hắn tới đây để thực hiện một kế hoạch nào đó, nhưng vẫn đến gặp cô, quan tâm cô.
Triệu Tử Tẫn gật đầu, nắm tay cô chặt hơn, âm thầm truyền một ít nội lực sang cho Mộ Dung Ca, hắn nói. – “Đi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

