Mình thay đổi cách xưng hô của các nhân vật để truyện được gần gũi hơn nhé :”>
“Độc đã thấm sâu vào trong máu.” – Tiểu Thập đau khổ đưa tay làm thủ ngữ. Công tử đã từng nói từ nhỏ trên người y đã có độc, hàng năm đều tái phát vài lần, loại thuốc dùng để kéo dài tính mạng cho công tử chẳng còn mấy tác dụng. Cho đến lúc này nó đã hoàn toàn vô dụng.
Lan Ngọc buồn bã khép hờ hai hàng mi, không để ai nhìn thấy tâm trạng y giấu trong đáy mắt, chỉ có giọng nói bình thản vẫn như thường lệ. – “Đã không còn thuốc nào cứu được nữa.”
“Vậy thì sao? Chưa tới lúc cuối cùng chúng ta vẫn còn hi vọng mà.” – Cô trầm giọng nói.
Lan Ngọc khẽ lắc đầu, mỉm cười: “Có thể sống tới ngày hôm nay ta đã mãn nguyện rồi.”
Tiểu Thập đau lòng buồn bã, hắn không muốn điều đó xảy ra, chỉ cần nghĩ tới việc công tử sắp bỏ hắn mà đi, tim hắn đau quặn thắt.
Thấy Tiểu Thập đau lòng như vậy, Mộ Dung Ca cũng chỉ biết thở dài, đây là số mệnh rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)