“Qua đó đi, sự việc xảy ra quá đột ngột, ta và Lưu Vân cũng không có cách nào ngăn chặn.” – Như Băng thấy Mộ Dung Ca không nói gì, giọng nói lập tức trở nên nghẹn ngào.
Mộ Dung Ca nhẹ nhàng bước vào phòng, vừa vào chợt cảm thấy lạnh cả người, dường như chóp mũi còn có thể ngửi được mùi vị chết chóc. Khi cô nhìn thấy Bích Nhu nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch tái nhợt không sức sống thì đôi chân đã run rẩy, suýt nữa té ngã.
“Bích Nhu..??” – Cô khẽ gọi, giọng nói êm dịu như sợ đánh thức người đang nằm ngủ.
Cô ngồi xuống giường nhìn Bích Nhu, trái tim không ngừng run rẩy.
Bích Nhu mở trừng trừng hai mắt, gương mặt nghẹn tím lại tựa như đang tố cáo cảm giác sợ hãi và không cam lòng trước khi chết. Dung mạo xinh đẹp như hoa trở nên dữ tợn, nhìn xuống phía cổ của nàng có một vệt màu đỏ gai mắt, bao xung quanh là chằng chịt vết cào xước của móng tay, máu thịt nhầy nhụa.
Cô không tài nào nhìn tiếp nổi!
Như Băng lau nước mắt, im lặng không nói gì.
Mộ Dung Ca run rẩy khẽ vuốt mắt Bích Nhu, dịu dàng nói: “Bích Nhu, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?” Thế nhưng Bích Nhu vẫn trợn mắt không nhắm nổi, trong lòng hẳn oán hận không ít.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)