Xảo Vân quay đầu nhìn Lâm Thiện Nhã, đưa tay quệt nước mắt, nàng khóc rống lên: “Thái tử phi, Xảo Vân có lỗi với người!” – Nếu không phải vì nàng thiếu cẩn thận thì sao có thể gây ra sai lầm này! Nếu chuyện đêm qua thành công, tình hình lúc này đã khác…
Xảo Vân nhìn sang Mộ Dung Ca đang đứng đó cười yếu ớt, lòng tràn ngập căm hận! Đồ hồ ly tinh!.
“Xảo Vân ra sức bảo vệ chủ khiến thiếp cảm động, chỉ có điều, như thiếp biết Thái tử phi cũng trúng phải ‘Giao cảnh hoan’, vậy tại sao lúc này lại hoàn toàn bình yên vô sự, mà ngay cả Thái tử cũng bị trúng thuốc. Xảo Vân là nô tỳ của Thái tử phi, hôm nay dùng ‘Giao cảnh hoan’, vậy sau này thì sao? ‘Giao cảnh hoan’ sẽ biến thành cái gì nữa?” – Mộ Dung Ca bỏ qua gương mặt thù địch của Xảo Vân, cô nói với Nguyên Kỳ.
Đôi mắt Nguyên Kỳ trở nên thâm trầm, khí tức áp bức bao quanh người hắn tăng lên mười phần, có điều hắn ẩn giấu tâm tư quá kỹ nên gương mặt vẫn lạnh lùng vô cảm như một chiếc mặt nạ, khiến người khác không thể nhìn thấu.
Xảo Vân hốt hoảng, theo bản năng nàng ta quay đầu lại nhìn Lâm Thiện Nhã. Quả thực Xảo Vân đã không nghĩ tới điểm này, không ngờ Mộ Dung Ca lại tỉnh táo đến vậy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


