Trong lòng cô đã có kế hoạch từ lâu, cô có thể tự trồng hạt cải để ép dầu, đậu nành cũng có thể làm xì dầu, chỉ thiếu công cụ mà thôi.
Đang lúc hai người chọn vò, điện thoại của ông chủ đổ chuông. Sau khi nghe máy, vẻ mặt ông ấy lập tức lộ vẻ lo lắng.
Hướng Du mơ hồ nghe thấy giọng phụ nữ trong điện thoại như đang nói cần đưa đi bệnh viện, bị chảy máu.
"Xin lỗi nhé, thế này được không, ngày mai cô quay lại lấy hàng, bây giờ tôi phải về gấp, hình như người già trong nhà bị ngã."
Ngày mai ư, tối nay cô phải rời khỏi đây rồi.
"Hay là thế này nhé ông chủ, ông giúp tôi chuyển những máy móc tôi vừa mua ra trước cửa hàng, lấy bạt chống nước che lại, tôi lái xe đến, tự mình chuyển lên xe."
Hướng Du vừa nói vừa lấy ra từ trong áo bông bốn xấp tiền dày. Đây là số tiền đã thỏa thuận trước đó, thậm chí Hướng Du còn đưa thêm một chút.
Hỏi thăm một hồi, cô tìm được nơi bán than đá trong thị trấn. May mắn là than đá không bị hạn chế số lượng mua, một nghìn một trăm mấy tệ một tấn.
Hướng Du mua khoảng mười lăm vạn tiền than đá. Bên này có mấy hầm than bỏ không, Hướng Du đặt than mua được vào trong đó, nói là tối sẽ đến chở.
"Em gái à, cô đến chở sớm một chút đó, chỗ tôi không có camera đâu. Gần đây buổi tối lạnh quá, bọn họ đều không trực đêm, lỡ đồ bị trộm thì đến lúc đó đừng trách tôi."
Nghe nói không có camera, Hướng Du lập tức hứa với ông ta buổi tối sẽ nhanh chóng tìm người đến chở đi.
"Em gái, cô có cần cát than không?" Ông chủ nhìn công nhân đang dỡ hàng bên cạnh. Hướng Du suy nghĩ hai giây rồi mua luôn hai tấn cát than, ông chủ còn tặng thêm một ít.
Những thứ này cho dù đốt mỗi ngày cũng đủ để cô dùng hơn chục năm, huống chi thời kỳ giá rét sau bão tuyết cũng chỉ kéo dài nửa năm mà thôi.
Phần còn lại để chuẩn bị cho tình huống bất ngờ.
Ăn chút đồ ăn vặt trên xe, chẳng mấy chốc đã đến chín giờ tối, Hướng Du lái xe đến nhà kho của cửa hàng tạp hóa.
Cửa nhà kho đóng chặt, dưới màn tuyết trắng xóa, từ xa có thể thấy một bóng người đang đứng trước cửa kho, giữa hai ngón tay kẹp một điếu thuốc cháy dở.
Hướng Du lái xe đến gần, người đó liếc nhìn cô một cái rồi nghiêng người đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, Hướng Du nhanh chóng lách người vào trong.
Trong kho ngày rõ ràng vắng vẻ hơn so với ban không ít, hơn chục người đang mặc cả với chủ tiệm, dù sao để bọn họ "thông cảm", ban ngày cũng đã cho không lợi lộc.
Trong lúc trò chuyện bọn họ hạ giọng rất thấp, Hướng Du đi thẳng đến chỗ ông chủ bán gạo kia. Ông chủ nhìn thấy Hướng Du thì trên mặt nở nụ cười.
Dù sao cô ra tay cũng được coi là hào phóng nhất trong số những người này rồi, Hướng Du không cò kè mặc cả, dù sao bây giờ vẫn có thể mua với giá gốc.
Đợi qua một tuần nữa, giá cả sẽ tăng không chỉ gấp đôi.
"Giới hạn là bao nhiêu?" Hướng Du hỏi thẳng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
