Bàn ăn trong phòng ăn Phượng Hoàng Điện đều được điêu khắc từ Hỏa Linh Ngọc, bàn rất lớn, năm thanh niên này ngồi xuống cũng không có chút chật chội.
Hai tên trong đó tóc đỏ, tóc đỏ xem như là dấu hiệu của con cháu Hỏa thị. Chỉ có con cháu dòng chính có huyết mạch nồng đậm mới có tóc màu hồng. Lúc trước tên đệ tử Hỏa thị mà Lâm Minh gặp được ở Hoàng Thành viễn cổ tại hạ giới, cũng không có tóc màu đỏ thẫm vậy.
Mà vài người còn lại, Lâm Minh cũng biết, lúc trước đi theo phía sau Hỏa Viêm Quảng, là đệ tử khác họ đầu phụ Hỏa hệ thị tộc.
Tên thanh niên tóc đỏ cầm đầu nhìn thoáng qua chén trước mặt Lâm Minh, trong chén ngay cả một sợi mì và một chút nước dùng cũng không còn, cười trào phúng nói:
- Quả nhiên là võ giả xuất thân hạ giới, ăn giống như ăn mày vậy.
Lâm Minh nếu như ra tay trước, chính là phạm vào môn quy, sẽ bị trấn áp ngàn năm, chỉ sợ đây là chuyện mà những người này cầu mà không được.
Lâm Minh đương nhiên sẽ không phạm vào sai lầm cấp thấp này, hắn tiếp tục lấy ra một chén cơm nhìn như trân châu vậy, không nhanh không chậm ăn, xem không thèm liếc đám người kia một cái:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)