Phượng Minh Cung có quy củ của Phượng Minh Cung, tuy rằng Phượng Minh Cung, thậm chí toàn bộ thượng cổ Phượng tộc, đều có các tranh đấu gay gắt, hạ độc thủ với thế lực đối địch, ám sát, xa lánh các đệ tử thiên tài của phe đối phương, cướp đoạt bảo vật mà không từ thủ đoạn, nhưng đây đều là thủ đoạn âm thầm, không thể bày ra bên ngoài được, nếu không danh dự của một đại gia tộc sẽ bị tổn hại lớn, tộc quy của thượng cổ Phượng tộc, ở bề ngoài thì không ai có thể vi phạm được.
Thánh Khí Các cấm tư đấu, các đệ tử Phượng Minh Cung tuyệt đối cấm vì tranh đoạt bảo vật mà tự giết lẫn nhau.
Thánh Khí Các khí linh tương đương với cao thủ cảnh giới Thần Quân, tuy rằng nó không có thực thể, nhưng có thể điều khiển các loại đại trận trong Thánh Khí Các, lúc này nó xuất hiện, lập tức trấn áp năng lượng trong cơ thể các đệ tử.
- Hoàng Nhạc Hồng, hai tên nô tài phía sau ngươi là kẻ đầu tiên xuất thủ, dựa theo cung quy, trấn áp ngàn năm! Ngươi không ý kiến chứ?
Thánh Khí Các khí linh nói với giọng lạnh như băng, Hoàng Nhạc Hồng nghe xong những lời này, thiếu chút nữa đã bạo tẩu, nô tài của hắn chỉ có tu vi Thần Hải kỳ Mệnh Vẫn tầng sáu, trong các phàm nhân tại Thần Vực thì cũng coi như không tồi, ở Phượng Minh Cung thì chỉ là tầng lớp cuối cùng, căn bản không có tư cách trở thành đệ tử. Nếu là lúc bình thường, loại nô tài này có sống hay chết thì hắn đều không có cảm giác gì, nhưng hiện tại Lâm Minh ra tay đả thương nô tài của hắn, Thánh Khí Các khí linh còn muốn trấn áp bọn họ, không khác gì hung hăng đánh vào mặt hắn.
Hắn xuất thân tôn quý, ngoài các đệ tử đỉnh cao của Phượng Hoàng Điện ra, đi tới đâu cũng là do hắn giẫm đạp người khác, không có ai có thể làm cho hắn phải chịu thiệt cả.
Nhưng hôm nay, hắn lại không còn chút mặt mũi nào, bị người khác “giẫm đạp” cho thương tích đầy mình!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)