Thấy Lâm Minh nhìn về phía Phượng Huyết Thương, Hoàng Nhạc Hồng khẽ cười, hắn nhàn nhã phe phẩy cây quạt, có chút nghiền ngẫm nói:
- Không cần nhìn nữa, Thánh khí cực phẩm này không phải bị lấy đi dễ dàng như vậy, khó có thể thực hiện được.
- Hắc hắc, tiểu tử, ngươi có nhìn nữa thì cũng vô dụng thôi, vài món Thánh khí này, sớm hay muộn cũng có một kiện là đồ của thiếu gia chúng ta, tuy nhiên nói cho cùng, tiểu tử nhà ngươi có thể có thiên phú bằng mấy phần mười của thiếu gia chúng ta cũng đủ để kiêu ngạo rồi.
Một tên tùy tùng đắc ý nói, nhưng Lâm Minh căn bản không để ý tới hắn, vẫn nhìn về phía bầu trời.
Cảm giác mình bị coi rẻ, tên tùy tùng này giận dữ nói:
- Con bà nó, lão tử đang nói chuyện với ngươi đây, ngươi bị điếc à!
Càng là nô bộc, đôi khi lòng tự trọng lại càng mạnh, bọn họ có thể là một con chó vẫy đuôi trước mặt chủ nhân của mình, nhưng trước mặt bình dân không bằng hắn, thì hắn lại không nhẫn chịu nổi một chút nhục nhã nào, bởi vì bình thường bọn họ luôn phải cúi đầu khom lưng chịu nhục, bọn họ chấp nhận việc bị nhục để đổi lấy địa vị và thực lực, nếu không thể diễu võ dương oai trước mặt bình dân thì đương nhiên sẽ phẫn nộ rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)