Toàn bộ Phượng Minh Cung, người của nhánh Cửu Dương chân nhân không chỗ nào không có. Đây chính là nguyên nhân khiến cho người đối địch với hắn khắp nơi bị xa lánh!
Nếu hôm nay là bản tôn của Phượng tiên tử ở nơi này, Tống Bách Phong quả quyết không dám nói nhảm một câu, nếu không chính là mạo phạm Phó cung chủ. Phượng tiên tử có thể đương trường xử trí bọn họ.
Nhưng mà đám người Quân Nguyệt Như lại không có bất kỳ biện pháp, chỉ có thể nén giận. Nói đến cùng, thực lực của Quân Nguyệt Như không được, chỉ là Thần Hải sơ kỳ, cho dù là thiên phú của nàng vượt qua Tống Bách Phong trước mắt cũng tuyệt đối không phải đối thủ của đối phương.
- Tống Bách Phong, ta ghi nhớ.
Quân Nguyệt Như từ trong Tu Di Giới lấy ra một bản sách ngọc, sau khi mở ra, phía trên khắc ghi phù văn màu đỏ rậm rạp. Những phù văn này như là những con nòng nọc nhỏ. Đây chính là phù văn Phượng Minh Phượng Minh Cung dùng để ghi lại mức độ cống hiến của đệ tử môn phái, có thể chuyển nhượng giao dịch. Bởi vì Phượng Minh Cung rất nhiều tài nguyên đều cần phù văn Phượng Minh để mua, cho nên phù văn Phượng Minh càng được đệ tử hoan nghênh hơn so với Tử Dương thạch, là đồng tiền mạnh lưu thông rộng rãi.
Quân Nguyệt Như vung tay lên, mấy ngàn cái phù văn màu đỏ liền sắp từ trong sách ngọc bay ra. Đúng vào lúc này, một giọng nam đầy từ tính truyền đến:
- Đây không phải Quân Nguyệt Như sư muội sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)