Mười lăm ngày sau, ở đầm lầy màu đen tám ngàn dặm.
Là cấm địa sinh mệnh của Thiên Diễn Đại Lục, đầm lầy màu đen tám ngàn dặm vĩnh viễn phủ kín bóng tối màu xám, nơi này trùng trùng điệp điệp nguy cơ, cường giả Mệnh Vẫn tiến vào cũng cửu tử nhất sinh, dù là cường giả Thần Hải yếu kém, nếu vận khí không tốt cũng có thể ngã xuống trong đó.
Một ngày này, ở trên vùng trời đầm lầy màu đen tám ngàn dặm xuất hiện một người áo đen, lưng đeo một thanh bối đao, tướng mạo bình thường, thuộc loại người một khi lẫn vào trong đám đông cũng không tìm thấy.
Người này đúng là Lâm Minh sau khi dịch dung. Sau khi đánh lui Bạch Yêu, Lâm Minh liền một đường chạy tới đầm lầy màu đen tám ngàn dặm, bởi vì trên đường phải thông qua không ít truyền tống trận, cho nên Lâm Minh lựa chọn dịch dung, tránh cho phiền toái không cần thiết.
Hắn cũng không có trước tiên đi gặp Mục Thiên Vũ, chính vì hiện tại Cự Côn xâm nhập Nam Hải quá xa, hơn nữa hải vực đáy biển sâu Nam Hải cũng không có truyền tống trận, dù với tốc độ của Lâm Minh bay đi gặp Mục Thiên Vũ cũng cần một thời gian không ngắn, mà thời gian dài như vậy, Lâm Minh không kham nổi. Dựa theo trí nhớ của Tư Đồ Dao Hi, nhiều nhất tiếp qua một năm, hắn phải đánh một trận với Dương Vân, tránh cũng không thể tránh.
Hiện tại hắn có linh dược sung túc, tu vi đang ở tốc độ cao tăng trưởng không có bình cảnh, nếu có đủ thời gian, Lâm Minh một lòng bế quan không ra, cũng có thể độ liên tiếp mấy lần Mệnh Vẫn, chờ đến Mệnh Vẫn tầng sáu tầng bảy xuất quan.
- Hẳn là nơi này... Lâm Minh dựa theo trí nhớ đi tới phía dưới động phủ của Bát Vẫn Lôi Hoàng, ngửa đầu nhìn lên bầu trời.
- Ngươi xác định? Ma Quang hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)