Sau lại, hai người bị Hỗn Nguyên Thiên Tôn đánh thành trọng thương, khóa vào Kỳ Tích Hải, bọn họ dựa vào pháp tắc thời gian ý cảnh chậm của Ma đầu thượng cổ thay đổi tốc độ chảy của thời gian, lúc này mới chống đỡ được 10 vạn năm. Theo thời gian trôi qua, phong ấn của Kỳ Tích Hải có hơi buông lỏng, bọn họ xem chuẩn cơ hội bỏ ra một cái giá lớn thoát vây đi ra.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì bọn họ khá may mắn, không bị khóa vào sâu trong Kỳ Tích Hải, nếu không mặc cho bọn họ tu vi cao tới đâu, mặc cho bọn họ chờ thêm thời gian mấy chục vạn năm cũng là không có khả năng ra ngoài.
- Hắc hắc. Ma tôn đang bế quan, hắn làm sao có thể mỗi ngày canh giữ ở phụ cận Thiên Vận Quốc chờ ngươi? Tuy nhiên ngươi cũng thật sự là ngu xuẩn, người tu võ là nghịch thiên mà đi, đột phá cực hạn sinh mệnh, số đã định cô độc tịch mịch. Gia tộc, con nối dòng, thậm chí vợ, cha mẹ đều chẳng qua là khách qua đường mà thôi. Ngươi không ngờ vì một gia tộc cùng mình quan hệ không sâu mà lấy thân mạo hiểm, thật sự là buồn cười. Chỉ bằng ngươi loại người trần duyên chưa dứt này còn nói chuyện gì thăm dò con đường võ đạo, còn nói gì nghịch thiên mà đi?
Bạch Yêu hiện tại thu hồi tự phụ của mình, sau khi xác nhận thực lực của Lâm Minh không kém mình, hắn trực tiếp động thủ cũng không nắm chắc thắng được đối phương, bắt đầu dùng ngôn ngữ phá Võ đạo chi tâm của Lâm Minh, muốn làm cho hắn ta dao động.
Lâm Minh cười lạnh, trả lời một cách mỉa mai: - Thế gian mọi điều, trong xa xăm đều có nhân quả, tu võ phải dựa vào cơ duyên, như vậy liền không rời khỏi số mệnh. Nếu số mệnh không đủ, thiên tài yêu nghiệt mấy cũng không thể trưởng thành, thậm chí chết non. Số mệnh hư vô mờ mịt, lại có thể thông qua từng lần hiểm cảnh tìm được đường sống, giải quyết tâm nguyện, ý niệm thông suốt, chiến thắng Vương giả cùng cấp để tích lũy, số mệnh và tín niệm tất thắng liên hệ cùng một chỗ, liền mọi việc đều thuận lợi. Người tu võ, ý niệm thông suốt, không nợ ân tình, không dính nhân quả. Mà trong trần duyên, chúng sinh vạn vật, vạn trượng hồn trần, vinh hoa phú quý, sinh lão bệnh tử, hết thảy dây dưa cùng một chỗ, cũng là nhân quả phức tạp nhất. Nếu là bởi vì làm không rõ liền mù quáng chặt đứt nó, đó chính là trần duyên chưa dứt, đạo tâm không đủ. Lúc trước ta từng ở Nam Cương kiến thức 72 tòa Vu Thần Tháp, chính là cường giả Thần Vực vì dứt trần duyên mà hao phí lực lớn lấy hóa thân lâm thế để lại. Ngươi một yêu tu nho nhỏ, lại dám vọng luận trần duyên!
Trong vô tình, ngôn ngữ của Lâm Minh đã mang theo khí thế của kẻ bề trên, cho dù là Bạch Yêu tu vi từng đạt tới trên Thần Hải, tham dự đại chiến ngất trời 10 vạn năm trước ở trong lời nói của Lâm Minh cũng chỉ là một yêu tu nho nhỏ, không đáng giá nhắc đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)