Nhìn chén trà bay tới, nghe Tư Đồ Dao Hi vừa nói “một ngày chỉ cắt vài ngón tay, nửa bàn tay còn quá nhẹ nhàng”, trong lòng Lâm Minh đột nhiên sầm lại, mắt đầy tơ máu.
Hắn bỗng ngẫm lại, ống tay áo bên trái của Lan Vân Nguyệt vần rũ xuống, che khuất cánh tay, mặc kệ là nấu nước, pha trà đều thế. Trước đó hắn còn cảm thấy kỳ quái, nhưng không chú ý, hiện giờ bỗng nhiên hiểu được có thể xảy ra chuyện gì, nghĩ tới kết quả, trái tim Lâm Minh co thắt.
Ngay khi chén trà sắp đụng vào trán nàng, đột nhiên vỡ tan như bị thứ gì đánh trúng, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Lan Vân Nguyệt mà hóa thành bụi bặm, tiêu tan mất bóng. Ngay cả nước nóng cũng biến mất tăm, không phải bốc hơi, mà là chân chính tiêu tan!
Đó là...
Lan Vân Nguyệt mở to mắt, sau đó nàng thấy được không gian trước mặt xé rách ra, một nam nhân trẻ tuổi áo đen, tóc xõa dài bước ra từ hư không, cầm theo Phương Thiên Họa Kích đỏ như máu. Tóc đen bay bay, dài gần đầu gối, khí thế chấn nhiếp đất trời!
Nam nhân mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn tú, phong thái ngời ngời, nhưng ánh mắt hắn ẩn chứa hận thù tức giận làm cho trời cao rung chuyển!
Sát khí vô hình phủ xuống, giam cầm mảnh không gian này, lúc này Lâm Minh không còn lòng dạ nghe lén tình báo của Dương Vân, chỉ muốn giết chết những kẻ này bằng phương pháp tàn nhẫn nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)