Quảng trường đá Vạn Sát trận.
Chu Viêm nheo mắt nhìn Lâm Minh, một câu không nói, sắc mặt hắn đã khôi phục bình thường, nhưng là trong con mắt hơi nheo lại lại mang theo hàn ý lạnh như băng.
Lâm Minh thản nhiên nhìn thẳng Chu Viêm, bọn họ sớm muộn có một ngày đao thương gặp nhau, chỉ là Chu Viêm nhất định không nghĩ tới ngày ngày lại đến nhanh như vậy.
Lan Vân Nguyệt đứng trong góc rừng trúc, lục thần vô chủ nhìn vào Bài Danh thạch, nhìn Lâm Minh và Chu Viêm giằng co. Nàng hoàn toàn mê man, tại sao lại như vậy...
Rất nhiều người còn chưa từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại, lúc này chấp sự phụ trách Vạn Sát trận đột nhiên lên tiếng:
- Lâm Minh, chúc mừng ngươi đạt được thứ sáu mươi hai Vạn Sát trận. Dựa theo quy định của võ phủ, phàm là đệ tử tiến vào trước tám mươi là có tư cách khiêu chiến bất kỳ một đệ tử nào của Thiên Chi phủ. Thắng là có thể tiến vào Thiên Chi phủ, trở thành một thành viên của Thiên Chi phủ. Mà người thua sẽ bị đào thải ra khỏi Thiên Chi phủ, tiến vào Địa Chi đường.
Số người quy định của Thiên Chi phủ Thất Huyền võ phủ là bảy mươi hai người, bảy mươi hai người này là dựa theo sức chiến đấu sắp xếp, mà cũng không phải là xếp hạng Vạn Sát trận.
Lâm Minh nhìn thoáng qua Bài Danh thạch, ở trên đó tên của đệ tử Thiên Chi phủ sẽ hơi lớn hơn Địa Chi đường một chút. Cho nên liếc mắt là có thể nhìn ra, người xếp hạng thấp nhất của Thiên Chi phủ tên gọi Bạch Nhung Nhung, là một thiếu nữ mười chín tuổi, xếp hạng bảy mươi lăm.
Thiên Chi phủ thiếu nữ cũng không nhiều, Bạch Nhung Nhung này thiên phú tứ phẩm hạ đẳng, tiến vào Thất Huyền võ phủ bốn năm, tháng trước mới miễn miễn cưỡng cưỡng chen vào Thiên Chi phủ. Hiện tại mới vừa một tháng, ngồi chưa nóng chỗ lại mắt thấy sắp bị chen xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

