- Đi ra ngoài? Lâm Minh ngươi không đi con đường của bia đá Đế Giả?
Ma Quang sửng sốt một chút, Lâm Minh còn có con đường của bia đá Đế Giả không có đi xong, con đường này tựa hồ đi dề dàng hơn một chút, lấy chút ít cường giả trước kia đã thông qua con đường của Đế Giả, đại khái cũng là đi con đường này.
Nhưng là Lâm Minh lại lựa chọn con đường bất đồng, hơn nữa dùng ngọn đèn dầu ý chí đi tới cuối đường, nếu như hắn nguyện ý, còn có thể trở về đi tới cuối con đường của bia đá Đế Giả, đến lúc đó, hai con đường đều đạt tới điểm cuối, tu vi của tu vi sẽ tăng lên một bậc, đến lúc đó trở thành trình độ gì, ngay cả Ma Quang cũng không thể tường tượng.
- Đi, tuy nhiên không vội, con đường của bia đá Đế Giả, ta có thể tiến vào tìm hiểu sau, hiện tại ta liên tiếp tu luyện hai năm lẻ ba tháng, hiểu được rất nhiều, rất nhiều thứ còn không có cách gì để xác minh ngoài chiến đấu, nếu như ta lại tiếp tục hiểu được thì thức hải cũng không tiêu hóa được nữa, hiệu quả như vậy, ngược lại không tốt!
Lâm Minh nói như vậy, Ma Quang cũng gật đầu, sinh mệnh của võ giá là để chiến đấu, trên lý luận mà nói, nếu võ giả có đầy đủ đan dược, Nguyên Linh Thạch cực phẩm, đồng thời trong tu luyện có căn cơ đủ vững chắc, không gặp bình cảnh, lại có danh sư chỉ điểm, có thể luôn luôn tiếp tục tu luyện.
Nhưng chỉ sợ Thánh Địa siêu cấp ở Thần Vực, cho tới bây giờ cũng chưa nghe nói qua có thiên tài nào bắt đầu bế quan từ Tiên Thiên kỳ, Toàn Đan kỳ, sau khi chuẩn bị đầy đủ dược liệu, một hơi bế quan đến Thần Hải.
Giống như so sánh võ giả với Tướng quân, Nguyên soái ở thế giới Phàm Nhân, pháp tắc, lĩnh ngộ, tu luyện như vậy đều tốt hơn so sánh với học tập binh pháp, mà chiến đấu chính là chỉ huy thực chiến thực nghiệm, nếu như học binh pháp không áp dụng vào thực chiến, đó chính là lý luận suông, lĩnh ngộ nhiều hơn nữa, lão sư khá hơn nữa cũng là vô dụng. Ngược lại sẽ bởi vì lĩnh ngộ quá độ, tự cho là đúng, đi lệch con đường chính xác, ngộ nhập lạc lối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


