Lôi đài đã sớm đổ nát, khe nứt dài mười mấy dặm rộng mấy chục trượng giăng khắp nơi. Đây còn là vì có Tu La thần quốc gia cố trận pháp, bằng không ngọn núi này đã sớm sụp rồi.
Thịt nát, máu tươi, mảnh vụn nội tạng trải đầy đất. Thậm chí vì có những thi thể tan xương nát thịt nên không bị thu dọn, cả lôi đài tràn đầy mùi máu tanh. Nhưng trên thương của Lâm Minh không dính giọt máu, thậm chí quần áo cũng không bị rách miếng nào. Áo trắng như tuyết ngạo nghễ đứng giữa hư không lôi đài. Tay áo bay bay, tóc dài cuốn lên.
Võ giả phía dưới đã không nhịn được.
“Chuyện gì thế? Tu La thần quốc muốn nhận thua ư?”
Rất nhiều võ giả không khỏi nghĩ vậy. Tu La thần quốc nội tình hùng mạnh. Một hơi phái ra hơn 20 Sát Lục khôi lỗi, không ai dám coi thường chiến lực của Tu La thần quốc nhưng đành chịu Lâm Minh mạnh hơn.
- Thời gian tới rồi, ra sân đi!
Tư Đồ Hạo Thiên gật đầu với Tư Đồ La Sát, dù e rằng Tư Đồ La Sát ngã xuống, hắn cũng phải phái hắn ra trận. Dẫu sao, tánh mạng của Tư Đồ Yêu Nguyệt quý giá hơn nhiều so với Tư Đồ La Sát.
“Cẩn thận! Không chống nổi thì lui lại. Giữ được tánh mạng, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


