Nửa đoạn sau của bản chép tay Đế Hạo, ghi lại thời gian cuộc sống trong một ngàn năm cuối cùng của Đế Hạo, dùng thực lực bản thân đấu tranh với nguyền rủa số mệnh, trải qua đủ loại nhìn thấy mà ghê người! Đối với Thần Khí bộ tộc này mà nói, không thể nghi ngờ là tư liệu phi thường quý giá.
Cuối cùng của bản chép tay, chỉ có một câu:
“Thiên Diễn lịch năm ba vạn một ngàn hai trăm, chiến một trận với Đế Tà, trọng thương, tự cảm nhận kiếp nạn nguyền rủa huyết mạch lần thứ tám tiến đến, bằng sức mạnh ra tới Lôi Vực, bế tử quan!”.
Lâm Minh xem tới đây hơi ngẩn ngơ, Đế Tà là ai?
Trong lòng Lâm Minh sinh ra đủ loại nghi vấn, đáng tiếc trong bản chép tay Đế Hạo cũng không ghi lại đoạn tiếp sau, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong bế tử quan lần đó Bát Vẫn Lôi Hoàng đã ngã xuống.
Vốn đã trọng thương, cộng thêm “kiếp nạn nguyền rủa huyết mạch lần thứ tám”, trình độ hung hiểm của bế tử quan có thể nghĩ mà biết.
Lâm Minh tiếp tục tra xét các di vật khác trong Tu Di giới của Đế Hạo. Tu Di giới này tuy rằng đã trải qua thời gian mấy vạn năm, nhưng tinh thần ấn ký trong đó vẫn như cũ vô cùng rõ ràng, mang theo Lôi thuộc tính sắc bén, khiến Lâm Minh lại cảm khái một phen sự cường đại của ý chí Đế Hạo. Chỉ sợ là đối phương sớm đã thành tựu Bạch Ngân Chiến Linh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


