Lâm Minh hít sâu một hơi, trong lòng căn bản không thể bình tĩnh được, Kỳ Tích chi hải và Vạn Cổ Ma Khanh, cũng là cấm địa sinh mệnh, cũng có thể mai táng đại năng Thần Hải.
Khu vực xung quanh tuy rằng tương đối an toàn, nhưng cũng không phải cường giả dưới Thần Hải có thể xâm nhập được.
Ngoài ra, Kỳ Tích chi hải và Vạn Cổ Ma Khanh đều đã bùng nổ, Kỳ Tích chi hải là sóng thần, còn Vạn Cổ Ma Khanh là dòng thác lũ màu đen, sau khi bùng nổ thì sẽ mang theo khoáng vật trong Kỳ Tích chi hải cùng Vạn Cổ Ma Khanh ra, Kỳ Tích chi hải là Mộc Linh ngọc, còn Vạn Cổ Ma Khanh là Ma Thần Chi Cốt.
Mộc Linh ngọc là do tinh hoa của thượng cổ linh thực ngưng tụ thành, Ma Thần Chi Cốt là do tinh hoa của thượng cổ võ giả và hung thú ngưng tụ thành.
- Lâm huynh?
Đại Dã hoàng tử thấy Lâm Minh trầm tư, không kìm được nói.
- Không có việc gì, ta chỉ đang cảm thấy rung động về sự thần bí của Kỳ Tích chi hải này thôi, không biết trong Kỳ Tích chi hải còn có thứ gì đặc biệt nữa?
- Có, nghe đồn trên Kỳ Tích chi hải có một tòa Kỳ Tích thần điện, hư vô mờ mịt, như ảo ảnh vậy, chỉ là thần điện kia ở sâu trong Kỳ Tích chi hải, hơn nữa có một vài thái cổ Hải thú thủ hộ, những Hải thú này phát ra uy áp có thể làm cho trái tim của đại năng Thần Hải gần như ngừng đập, đây đã là tồn tại vượt qua tưởng tượng của chúng ta rồi!
Đại Dã hoàng tử nói tới đây, phát ra một tiếng cảm khái, hiện giờ thực lực của hắn trong bốn đại thần quốc cũng coi như không tồi, nhưng so với các tồn tại trong Kỳ Tích chi hải thì quả thực là không đáng nhắc tới.
Đừng nói là bản thân hắn, cho dù là phụ hoàng của hắn tiến vào Kỳ Tích chi hải, thì cũng là có đi mà không có về, thế giới này mênh mông vượt quá tưởng tượng của bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


