Sáng sớm, mặt trời chưa lên, Thần Hoàng đảo bao phủ ở trong thần vụ mỏng manh, Lâm Minh cáo biệt cha mẹ, Tần Hạnh Hiên và Mục Thiên Vũ, mang theo Ma Quang, cùng đoàn người Lý Dật Phong xuất phát đi tới bốn đại thần quốc.
Đoàn người Lý Dật Phong có bốn người, trừ Thanh Nhi mà Lâm Minh lúc trước và một tiểu ni cô không thích nói chuyện ra, còn có một thiếu niên mặc áo trắng, dị thường tú mỹ.
Lâm Minh buồn cười trong lòng, kỳ thật tu vi đến cảnh giới nhất định, liếc mắt một cái rất dễ dàng phân rõ nam nữ, huống chi vị “Mộ Dung công tử” nữ giả nam này chỉ sợ phàm nhân cũng có thể nhận ra, trừ phi Dịch Dung thuật của ngươi cao minh, nếu không rất khó lừa được người khác. Mộ Dung công tử biết rõ như thế lại còn ăn mặc giả nam, chỉ có thể chứng minh nàng thích loại trang phục này.
Một ít trẻ tuổi tuấn kiệt có sở thích cổ quái cũng chẳng có gì lạ.
Lâm Minh cũng không nói ra, chắp tay nói:
- Tĩnh Viên tiểu sư phụ, Mộ Dung công tử, hân hạnh gặp mặt.
Nhìn thấy Lâm Minh lễ kính như thế, Mộ Dung cũng khó sinh ra một phần cảm tình, nhưng mà cũng chắp tay đáp lễ, mà hai tay Thanh Nhi cũng tạo thành hình chữ thập, niệm một câu phật hiệu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


