- Hạnh Hiên muội muội, cây trâm của ta có bị lệch không?
Mục Thiên Vũ đưa tay sờ sờ vào búi tóc, hỏi Tần Hạnh Hiên.
Tần Hạnh Hiên khi nãy vừa che miệng cười khẽ, lập tức giống như một con thỏ nhỏ bị chấn kinh, vội vàng đứng lên, có chút ngượng ngùng.
Mục Thiên Vũ kéo tay Tần Hạnh Hiên, kéo nàng ngồi xuống, kỳ thật Mục Thiên Vũ lúc này cũng rất khẩn trương.
Bất kể Mục Thiên Vũ, Tần Hạnh Hiên hay là Lâm Minh, về mặt tình cảm thì đều là lần đầu tiên, Lâm Minh tuy rằng có thực lực siêu phàm, thiên phú yêu nghiệt, nhưng về mặt tình cảm, làm cách nào để dỗ dành nữ nhân, thì hắn lại gần như không biết gì cả.
Võ giả cũng không giống như phàm nhân, có thể yêu tới mức chết đi sống lại, chia tách vài ngày đã nhớ tới mức ăn không ngon, ngủ không yên.
Giữa Lâm Minh và Mục Thiên Vũ, Tần Hạnh Hiên thì chưa bao giờ nói qua một câu “ta yêu ngươi”, “ta thích ngươi” gì gì đó, cũng chưa từng hứa hẹn như “gả cho ta”, “làm vợ của ta” gì cả.
Đó là những lời mà do khi phàm nhân không khống chế được tâm tình, bị một vài cảm tình làm cho xúc động, rất dễ dàng xúc động quá mức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


