Dòng khí đánh nát ngọc điệp, còn có thừa lực bắn về phía mi tâm của Vương Nhất Thiện, Vương Nhất Thiện vung kiếm đón đỡ, cú va chạm này làm cho thanh bảo kiếm thiên giai hạ phẩm của hắn phải chấn động không ngừng, chênh lệch cấp bậc Chiến Linh của hai người đã rất rõ ràng rồi.
- Tên Lâm Minh này, nếu ta không đoán lầm, Chiến Linh của hắn e rằng đã đến gần cấp Thanh Đồng đại thành rồi!
Lý Dật Phong hít một hơi khí lạnh, mà tiểu nha hoàn bên cạnh hắn cũng trợn trừng mắt, nàng xuất thân từ bốn đại thần quốc, rất rõ ràng Chiến Linh đến gần cấp Thanh Đồng đại thành có ý nghĩa gì.
Mỗi một cấp Chiến Linh đều có bốn cấp bậc nhỏ, thành hình, tiểu thành, đại thành và viên mãn. Vương Nhất Thiện có thiên phú thì không sai, nhưng cũng chỉ vừa mới lĩnh ngộ Chiến Linh được vài năm, đẳng cấp của Chiến Linh xem như thành hình vững chắc, nhưng của Lâm Minh thì đã là tiểu thành đỉnh phong, nên biết rằng rất nhiều cường giả Thần Hải cũng chưa thể đạt tới loại trình độ này!
Nghĩ đến đây, Lý Dật Phong cảm thấy sau lưng phát lạnh, mà tiểu nha hoàn khi trước nhìn không vừa mắt, lúc này cũng không biết nên dùng từ nào để hình dung rung động trong lòng, thiên phú của Lâm Minh trên mặt ý chí đã vượt qua phạm vi lý giải của nàng:
- Có lẽ... Huyễn Vô Cực đúng thật là do hắn một mình giết chết.
Trong đầu tiểu nha hoàn hiện lên ý niệm này, lập tức ngậm miệng lại.
Lý Dật Phong có thể nghĩ đến, đương nhiên là Vương Nhất Thiện cũng nghĩ tới, mà Đại Thiện tự Không Hạ phương trượng, tuy rằng không rõ ràng lắm các cấp bậc của Chiến Linh, nhưng cũng nhìn ra được Chiến Linh của Lâm Minh còn cường đại hơn Vương Nhất Thiện rất nhiều.
Lúc này, Không Hạ phương trượng cảm giác những người trẻ tuổi thế hệ này đã làm cho hắn khó có thể đuổi kịp được, có lẽ không cần mấy chục năm nữa, người tuổi trẻ này sẽ đạt tới độ cao mà mình không thể tưởng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


