Bởi vì cửa ra truyền tống bị hủy, Lâm Minh mạnh mẽ ổn định đường hầm không gian cuối cùng vẫn chậm trễ một chút thời gian, sau khi xuất hiện, Huyễn Vô Cực đã biến mất.
“Là truyền tống liên hoàn?”.
Lâm Minh cảm giác dấu ấn Chiến Linh trên người Huyễn Vô Cực lại đang cách xa mình với tốc độ kinh người, loại tình huống này chỉ có một khả năng, đó là Huyễn Vô Cực bước lên một Truyền Tống trận khác.
Cảm giác lan ra ngoài, Lâm Minh nhanh chóng tìm được vị trí của Truyền Tống trận. Hòn đảo nhỏ này rõ ràng là điểm trung chuyển Truyền Tống trận của Nam Hải Ma Vực thành lập, cả hòn đảo bao phủ trong trận pháp ảo cảnh bảo hộ, che giấu rất tốt. Trên đảo còn có một số lầu các, là cho đệ tử canh đảo ở lại, hiện giờ đã người đi nhà trống.
Đều có đường kính một hai chục trượng, xem chừng phạm vi truyền tống khoảng mười mấy vạn dặm.
Ở trong Truyền Tống trận này, có một cái bị phá đi, chính là chỗ Huyễn Vô Cực đi ra vừa nãy.
Lúc này, cách Nam Hải Ma Vực mười mấy vạn dặm, ở trong núi sâu, bảy tám võ giả đang ngồi vây quanh gần mấy tòa Truyền Tống trận.
- Sư huynh, nghe nói Nam Hải Ma Vực đã bị diệt bảy tám thành, hiện giờ chúng ta làm sao đây? Chờ đợi ư?
Trong mấy võ giả, có một thanh niên hai mươi hỏi võ giả dẫn đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


