Huyễn Vô Cực tu luyện thượng cổ ma công, có thể dùng tinh huyết làm vật dẫn, tế luyện trường kiếm, thu được lực công kích càng mạnh hơn. Nhưng tinh huyết của võ giả có hạn, sử dụng một chiêu này tức là sẽ hao tổn một ít sinh mệnh lực.
Huyễn Vô Cực dùng tới Huyết Tế kiếm trong chiến đấu với Lâm Minh, nguyên nhân chủ yếu không phải là vì tăng cường lực công kích mà là vì gia cố trường kiếm của hắn. Bằng không chỉ cần va chạm vài lần, kiếm của hắn sẽ bị thương của Lâm Minh chặt gãy.
Tình thế xấu này kỳ thật không tới từ bảo khí, mà tới từ Chiến Linh.
Như vậy, mỗi lần công kích hắn hoặc là phải tiêu hao rất nhiều chân nguyên bảo hộ trường kiếm, hoặc là chỉ có thể sử dụng chiêu thức Huyết Tế kiếm giết địch một ngàn tự hại tám trăm.
Khóe miệng Huyễn Vô Cực dính tia máu đỏ rực, trường kiếm màu đỏ chỉ thẳng vào ngực Lâm Minh.
- Một kiếm vừa rồi ta bị buộc thu chiêu giữa đường, lần này, ta sẽ đối phó toàn lực!
Huyễn Vô Cực và Lâm Minh đánh cho tới tình trạng này, đã không thể lui lại được! Hắn phải liều mạng, bởi vì bản thân Huyễn Vô Cực chính là kẻ có dã tâm, nếu có thể, hắn chẳng những muốn trở thành Thần Hải, còn muốn phi thăng Thần Vực, đi xem thế giới càng rộng lớn hơn!
Hiện giờ, cơ duyên đặt ở trước mặt, nếu không đi giành lấy, nhất định ngàn năm sau sẽ trở về cát bụi!
- Huyết Lãng Thao Thiên!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


