“Còn có Huyễn Vô Cực chết tiệt nữa, hết chuyện lại đuổi giết Cự Côn, lưu lại tai họa này ở Nam Hải Ma Vực. Nếu một ngày Huyễn Vô Cực không giết được tiểu tử này, ta sẽ không thể ở nổi trong Nam Hải Ma Vực này nữa. Nếu như đụng phải hắn, quá nửa là cái mạng già của ta sẽ phải nộp vào tay hắn. May mà lúc trước tìm được một bộ Ma Diễm bộ pháp không tệ trên người võ giả Toàn Đan hậu kỳ đã chết, với tốc độ của ta, trốn khỏi một kiếp này cũng nhẹ nhàng”.
Trưởng lão áo bào vàng không hề nghĩ tới sẽ bị Lâm Minh đánh chết, dù sao tính cả tông chủ Ma Vực Đông tông, tổng cộng có năm trưởng lão Mệnh Vẫn kỳ, mình không phải là mạnh nhất, hẳn là sẽ không cướp thù hận. Còn nói tốc độ, mình lại là số một số hai, nếu thật sự phải chết một hai người, nói thế nào cũng không tới lượt mình.
“Tiểu tử họ Lâm kia, có phải là bị quỷ bám người, hung hăng không thể hiểu, chỉ mong hắn đi đuổi theo tông chủ đông tông, có lão già kia kéo, ta sẽ an toàn”.
Trưởng lão áo bào vàng đang suy nghĩ lung tung, bỗng nghe được tiếng gió nổ lớn sau lưng, có tiếng vang ù ù.
“Hả? Cái gì?”.
Trưởng lão áo bào vàng nhìn lại, thiếu chút bị dọa bay mất hồn vía. Ở đằng sau hắn sáu bảy dặm, một thanh niên áo đen cầm thương trắng nhuộm máu, đầu tóc xõa ra, cả người quấn quanh sấm sét cùng ngọn lửa, mỗi một bước thuấn di ra hai ba dặm.
Nhưng cái hắn gọi là Ma Diễm bộ pháp cuối cùng kém quá xa Kim Bằng Phá Hư, huống chi thực lực của hắn cũng không bằng Lâm Minh. Chỉ mười hơi thở sau, hắn bị Lâm Minh đuổi tới sau, hắn có thể cảm giác được sát khí lành lạnh kia khóa chặt vào mình.
Sắc mặt trưởng lão áo bào vàng trắng bệch, trong đời hắn cũng đã trải qua không ít cảnh nguy hiểm sống chết, nhưng chưa bao giờ như hôm nay, cái chết ở ngay trước mắt!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


