Đáy biển sâu ba vạn trượng, chìa tay không thấy ngón, Lâm Minh lặng yên rời Cự Côn, lặn vào trong biển cả mênh mông, áp lực nước to lớn đè xuống, dựa vào lực phòng ngự thân thể như bảo khí của Lâm Minh, chống chịu áp lực nước cỡ này không có gì là khó.
Lúc trước Huyễn Vô Cực để lại dấu ấn tinh thần trên người Cự Côn, chỉ giới hạn trong theo dấu Cự Côn, Lâm Minh chỉ cần cẩn thận một chút, cũng không khó tránh khỏi cảm giác tra xét của Huyễn Vô Cực.
Lâm Minh men theo rãnh biển lặn ra trăm dặm, mới chuyển hướng lên trên, vừa thu liễm khí tức, vừa lao lên mặt nước với tốc độ cực nhanh.
Một hơi xông lên mặt biển, Lâm Minh lại bay là là sát mặt biển, mục tiêu thẳng tới Nam Hải Ma Vực!
Từ sau hai lần liên tục bị Lâm Minh dẫn Cự Côn tập kích, Nam Hải Ma Vực liền giới nghiêm toàn tuyến, khu vực năm ngàn dặm quanh Nam Hải Ma Vực trải rộng đông đảo thám báo, một khi phát hiện Cự Côn đột kích sẽ báo lên chủ đảo với tốc độ nhanh nhất, Lâm Minh còn muốn dẫn Cự Côn đột kích Nam Hải Ma Vực là không thể được nữa.
Từ lúc Nam Hải Ma Vực bị cướp sạch lần trước đã qua mấy tháng, những công trình bị phá hủy đã xây dựng lại, chỉ là các phương tiện như đại trận tu luyện, dược viên, đại trận hộ tông... Không phải năm ba tháng là xây dựng lại được. Muốn sửa chữa những phương tiện này, cần đầu tư rất nhiều sức người cùng các loại tài nguyên.
Lâm Minh nhìn thấy Nam Hải Ma Vực đã xây dựng lại một bộ phận lớn, khóe miệng trồi lên tia cười lạnh, không biết đợi cho đến khi trưởng lão Nam Hải Ma Vực chỉ còn mỗi mình Huyễn Vô Cực, hắn sẽ có biểu tình gì?
Bó chặt áo, Lâm Minh như con dơi trong đêm đen, lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào trong dãy nhà Nam Hải Ma Vực.
Gió đêm hiu hiu, thổi vào mặt, Lâm Minh có thể nếm ra mùi mặn trong gió thổi từ trên ma đảo, mùi này chính là mùi của máu tươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


