Kể từ khi Lâm Minh rời đi, Thân hoàng đảo gặp rủi ro, trong đầu Mục Thiên Vũ vô số lần đã tưởng tượng ra tình cảnh nàng cùng Lâm Minh gặp lại.
Hoàn mỹ nhất, đơn giản là thực lực Lâm Minh đại tăng, áo gấm về nhà, giúp nàng bảo vệ một vùng trời, che gió che mưa, ngăn cơn sóng dữ.
Song, đây chỉ là nguyện vọng tốt đẹp thôi.
Mục Thiên Vũ rất sợ, sợ sau khi Lâm Minh rời đi, tin tức im bặt.
Như vậy thì nàng thật sự sẽ khổ sở đến hít thở không thông trong khi chờ đợi.
Nàng mong đợi kỳ hạn mười năm, nhưng lại vừa sợ kỳ hạn mười năm, sợ mười năm sau, nàng tới Lôi Đình sơn chỉ chờ một cuộc ảo mộng!
Nàng trăm triệu lần không có nghĩ đến, hôm nay, chỉ có thời gian hai năm rưỡi, Lâm Minh cứ như vậy xuất hiện ở trước mắt của nàng, yên lành, không có xảy ra cái gì ngoài ý muốn. Lúc hắn rời đi, bộ dáng của hắn một điểm cũng không thay đổi, chẳng qua là trên trán toát ra khí chất lại khác xa nhau, để cho hắn thêm nhiều tang thương, nhiều hơn một phần mạnh mẽ.
Mặc dù khí chất hoàn toàn bất đồng, nhưng là cảm giác quen thuộc này, lại tuyệt đối không sai, để cho linh hồn Mục Thiên Vũ cũng hơi bị tác động.
Thời điểm này, Mục Thiên Vũ căn bản không có tâm tình để kiểm tra thực lực của Lâm Minh tăng trưởng bao nhiêu. Trong đầu nàng chỉ quanh quẩn một cái ý niệm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

